Quyển 1 - Chương 80
Phạm Cẩn đặt xong thuyền phao liền đến tìm Tần Tiểu Vi trò chuyện:
"Vi Vi, nhà cậu trang hoàng dễ thương ghê! Màu sắc sofa với đồ nội thất đẹp thật đó!"
Tần Tiểu Vi đáp:
"Là do chủ nhà trang trí đấy. Ban đầu bà ấy định cho thuê làm homestay, nhưng cậu cũng biết du lịch ở thành phố Ninh Thị không phát triển lắm, khách sạn thì nhiều... sau cùng bà ấy đổi ý cho thuê lâu dài luôn."
Phạm Cẩn:
"Vậy giờ tụi mình về nhà cậu ha?"
Tần Tiểu Vi: "Ừ."
Mở cửa xong, Phạm Cẩn tò mò nhìn quanh phòng:
"Vi Vi, thuyền này cậu phải trả lại cho hàng xóm hả?"
Tần Tiểu Vi lúc này mới nhớ ra mình từng nói là mượn thuyền từ hàng xóm. Cô dùng chân đóng cửa lại, lắc đầu, đặt thùng đang ôm xuống, chỉ về phía ban công:
"Chưa cần đâu, để tạm ngoài ban công đi, lát nữa tớ còn phải đưa cậu về... Cậu ngồi chơi nhé, để tớ đi đun nước tắm cho cậu!"
"Được!"
"Vi Vi, nhà cậu hình như sắp hết nước rồi hả?"
Phạm Cẩn để ý thấy trong nhà chỉ còn một thùng nước, chậu rửa thì đều trống không.
Tần Tiểu Vi gật đầu:
"Lúc đó tớ nghĩ mưa lớn chắc không thiếu nước nên không mua thêm thùng, chỉ trữ ít nước suối trong tủ lạnh thôi... Mà chiều tắm xài cũng nhiều rồi."
Tần Tiểu Vi lấy thêm cái nồi, đổ nước vào và đun trên bếp:
"Nhà còn vài gói mì và trứng, cậu ăn mì trứng nhé?"
"Có chứ, trứng tớ muốn ăn lòng đào!"
Mì trứng tuy đơn giản, nhưng với Phạm Cẩn đã nhiều ngày không được ăn bữa cơm đàng hoàng thì mì trứng có thêm chút dầu mè cũng thơm ngon vô cùng, cô ấy ăn sạch cả tô to.
Ăn xong, Phạm Cẩn mới xách nồi nước sôi vào phòng tắm. Hệt như Tần Tiểu Vi, cô ấy cũng tắm rất lâu. Vì nước thoát không được, sau khi tắm xong, cô ấy còn lau sạch nước trong phòng tắm bằng cây lau nhà.
Phạm Cẩn:
"Nghe nói nước bên ngoài bẩn lắm, nếu muốn uống thì phải dùng viên lọc, không thì dễ đau bụng... Chiều nay bọn tớ có thử, nước trong hẳn, nhưng có mùi gì đó hơi... khó chịu."
"Viên lọc nước hả?"
Phạm Cẩn vỗ vai cô:
"Không sao, trưa nay lớp trưởng có phát viên lọc nước, mai A Hà với mấy bạn tới đây, tớ bảo họ mang qua cho cậu chút nhé..."
Sau khi lấy quần áo thay, Tần Tiểu Vi quay lại khu giảng đường, thử nhận đơn đưa người về, tranh thủ kiếm thêm tiền trước khi trời tối.
Tần Tiểu Vi lấy điện thoại ra:
"Tớ hẹn chị gái đưa tớ về lúc sáng sẽ gặp ở trường, chờ chút để tớ gọi chị ấy..."
Một lúc sau, cô nhấn nút khóa màn hình:
"Chị ấy nói còn 20 phút nữa mới về đến, tụi mình đợi chị ấy."
Phạm Cẩn:
"Được! Vậy tụi mình về phòng lấy đồ thay trước."
Nhưng hầu hết những người có nhu cầu đều nghi ngờ sức chịu tải của thuyền bơm hơi, còn có người nhắc lại chuyện tình nguyện viên bị lật thuyền lúc đầu đợt mưa lớn...
Tệ nhất là một chú trung niên lấy lý do đó để ép giá xuống 100 tệ, mà chặng đường thì hơn chục cây số.
Mặc cả chừng hơn 10 phút, cô từ bỏ.
Tần Tiểu Vi: "..." Vậy thà cô bán thêm vài hộp bắp rang còn hơn!
Thôi vậy, quay lại bán bắp rang thôi! Bán bắp rang cũng kiếm tiền quá trời, chiều tối nay cô đã kiếm được hơn 4000 tệ rồi!
Gặp lại chị gái chở thuyền xong, hai người chèo thuyền về nhà của Tần Tiểu Vi.
Nghĩ đến việc tầng 2 và tầng 3 ký túc xá vẫn đang ngập, nước thải tùm lum, Tần Tiểu Vi cũng thấy buồn nôn khi nghĩ đến việc phải uống nước
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền