ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Quyển 1 - Chương 82

Bên ngoài đúng là loạn thật! Về nhà ngày đầu tiên đã gặp chuyện xui rủi thế này!

Giữa đêm đến gõ cửa nhà phụ nữ lạ, còn rình cả hoạt động ban ngày, còn gì biến thái hơn nữa? Cô âm thầm chửi gã biến thái kia một trăm lần.

Người đàn ông vẫn không ngừng đập cửa, hai người giằng co hồi lâu. Tần Tiểu Vi thấy cứ vậy không ổn, giữa việc chờ tên này tự bỏ đi hay ra tay trước, cô chọn cách hai.

Không đánh được thì kêu hàng xóm giúp!

"Cô gái à, cô ở một mình cũng đâu ăn hết từng đó đồ. Đừng keo kiệt vậy chứ... Mở cửa bán chút thôi. Sau này cô ra phố bán hàng tôi còn đến ủng hộ tiếp..."

Tần Tiểu Vi biết dì Lý chắc chắn đã thấy hết từ camera giám sát, cô mỉm cười ngại ngùng:

"Dì Lý, thật ra cháu định nghe lời dì, không mở cửa, mà tên đó lì quá, không chịu đi..."

"Haiz, giá mà cô mở sớm thì tôi khỏi phải đứng đây lâu vậy rồi..."

Ngay lúc Tần Tiểu Vi hé cửa, người đàn ông lập tức định chen vào.

Nhưng cô không cho gã cơ hội đó, giơ chân đạp thẳng ra!

"Á!" Người đàn ông cảm thấy cẳng chân đau thấu tim, đứng không vững, lập tức quỳ rạp trước mặt cô.

Tần Tiểu Vi không để yên, kề dao vào cổ gã này:

"Tôi nói rồi, tôi không bán đồ ăn, anh không hiểu à?"

Giọng cô trở nên lạnh băng:

"Tôi nói không có là không có! Anh không đi thì tôi sẽ không khách sáo đâu!"

Dao vẫn dí sát cổ, cô dọa vài câu rồi lại đá thêm vào chân trái gã:

"Cút! Đừng để tôi thấy lại anh nữa! Lần sau còn làm chuyện thế này thì tôi chém đứt thằng đệ của anh luôn!"

Gã hoảng loạn, vốn chỉ thấy cô xinh đẹp lại ở một mình nên định "chim chuột" tí, ai ngờ vừa mở cửa đã bị đạp gãy chân...

Nghĩ tới tên ở tầng trên từng bị đâm chết, gã nuốt nước bọt, lắp bắp:

"Cô, cô gái... đừng, đừng giết người... ngồi tù đấy... Tôi chỉ muốn mua đồ ăn thôi, cô không bán thì thôi, tôi đi, đi chỗ khác hỏi..."

"Á! Được được! Tôi đi ngay! Không bao giờ làm phiền nữa!"

Gã gật đầu lia lịa, chống tường định đứng lên nhưng đau quá lại ngã xuống, quỳ luôn lên vũng nước tiểu của mình.

Tần Tiểu Vi đột nhiên ngửi thấy mùi khai nồng nặc, cúi đầu nhìn, mặt cô đen lại.

Gì thế này? Dám tiểu tiện ngay cửa nhà cô, tí nữa lại bắt cô dọn!

Cuối cùng, gã phải bò lết ra cầu thang...

Lần đầu cầm dao dí người, thật hồi hộp...

Gã đi rồi, Tần Tiểu Vi mới nhận ra tay phải mình vẫn hơi run khi cầm dao.

Cô dùng tay trái giữ cổ tay phải, dựa vào tường, thở hắt ra, đứng tại chỗ cố trấn an bản thân một lúc lâu.

Cô sợ ma chứ người sống thì không!

Sau khi bình tĩnh lại, cô nhìn vũng nước dưới đất mà chán nản, thở dài đi lấy cây lau nhà.

Đúng lúc cô đang lau thì cửa nhà đối diện bật mở, ánh sáng hắt ra, dì Lý thò đầu nhìn quanh, thấy không có ai mới bước ra.

Dì Lý:

"Tiểu Tần, vừa nãy dì còn toát mồ hôi thay cháu đấy, nhóm Tiểu Phương bên này chuẩn bị xông ra rồi, ai ngờ cháu đạp một phát làm tên đó quỳ mọp luôn..."

Nói rồi bà giơ ngón cái.

Dì Lý:

"Cháu đuổi được thì mở hay không cũng thế thôi... Nhưng nhớ nha, nếu ai đến xin đồ ăn thì tuyệt đối đừng mềm lòng, mở một lần là cả bầy kéo tới, kinh lắm..."

Nói đến đây, bà nhăn mặt như nhớ đến chuyện gì ghê tởm.

Tần Tiểu Vi nghĩ đến vị hàng xóm "nhà giàu" đối diện, đoán được vì sao

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip