Quyển 1 - Chương 85
Trước khi xuyên không, cô là người vô thần kiên định. Sau khi xuyên rồi, cô tin là thế giới này có linh hồn tồn tại, còn có ma hay không thì chưa rõ...
Lướt qua tin tức xong, cô mở app video lên lướt vài clip ngắn, nội dung vẫn xoay quanh mưa lớn, cả trong và ngoài nước. Trong nước thì tình hình giống như trước, nhưng ở nước ngoài thì càng ngày càng tệ. Video nước ngoài khiến cô chỉ thấy một điều, đó là đâu đâu cũng toàn tội ác và bạo lực. Lướt có tí mà cô đã thấy mấy thi thể được làm mờ. Dù sao trên tầng từng có người chết nên cô không muốn xem mấy thứ đó nữa, vội vàng thoát khỏi app.
Chơi game cho nhẹ đầu còn hơn!
Cô vừa chơi được một lúc thì tin nhắn của Phương Khánh hiện lên.
[Phương Khánh: Đàn em, phòng y tế tạm thời ở phòng 401 đã giải tán rồi, sau này anh không còn trực nữa. ]
Thấy tin nhắn, phản ứng đầu tiên của Tần Tiểu Vi là: Nếu phòng y tế giải tán rồi, vậy con mèo trong 401 thì sao?
Chưa đầy bao lâu sau, Phương Khánh đã trả lời.
[Phương Khánh: Mèo được một bạn nữ từng cùng em mang mèo đến đón đi rồi. Anh không biết tên bạn ấy, tóc ngắn, đeo kính gọng đỏ, cằm có nốt ruồi... Bạn ấy nói sẽ nuôi trước, đợi nước rút sẽ đưa đến trung tâm cứu trợ động vật hoang ở Ninh Thị. ]
Dựa vào mô tả của Phương Khánh, Tần Tiểu Vi đoán chắc người đó là Trịnh Hoàng, người từng cung cấp đồ ăn cho mèo con. Với mức độ quan tâm của cô ấy dành cho mèo, chắc chắn Mi Mi sẽ không khổ.
[Phương Khánh: Anh đang làm tình nguyện viên ở câu lạc bộ, lát nữa sẽ theo thuyền ra ngoài, em có thiếu gì không? Anh mang về giúp em. ]
[Tần Tiểu Vi: Không cần đâu đàn anh. Em đã về lại căn hộ thuê rồi, hàng xóm cho em mượn thuyền, giờ đi lại cũng khá tiện. ]
[Tần Tiểu Vi: Phòng y tế giải tán rồi, vậy có ai chăm con Mi Mi không ạ?]
Hai người lại trò chuyện vài câu nữa, Phương Khánh còn úp mở hỏi địa chỉ nhà thuê của cô, nói muốn mang đồ đến. Tần Tiểu Vi không muốn nảy sinh thêm phiền toái nên cũng khéo léo lảng tránh.
Cô chơi nốt ván game rồi mới thoát ra nhắn lại.
Cô nằm ườn đến 10 giờ rưỡi mới dọn ghế sofa và tủ giày chặn cửa ra, chuẩn bị xuất phát. Vừa mở cửa, cô đã thấy một người phụ nữ tóc tai bù xù đang gõ cửa nhà đối diện.
Bảo sao dì Lý không thèm mở cửa!
"Chị có bạn bị sắp xếp đến điểm trú tạm của cộng đồng, đang thiếu vật tư. Em giúp chị mang ít đồ qua đó được không? Không để em làm không công đâu, đợi nước rút chị mời em ăn cơm... Ở khu Hồng Nhật Gia Viên thôi, gần lắm!"
Cô ta xoa tay, cười nịnh nọt:
"Ờ... chị ở tầng trên, em có thể giúp chị một việc không?"
Vì cùng là phụ nữ, Tần Tiểu Vi không từ chối ngay:
"Việc gì vậy ạ?"
Nghe vậy, mặt cô ta lập tức rạng rỡ: "Ngại quá..."
Nghe tiếng mở cửa, người phụ nữ quay lại, ánh mắt lập tức sáng lên khi nhìn thấy Tần Tiểu Vi. Da người này hơi ngăm, trông luộm thuộm, khóe mắt còn dính ghèn, tóc cột bừa bãi thành đuôi ngựa thấp, đồ ngủ màu xanh nhạt nhăn nheo, trông chừng hơn ba mươi tuổi.
Nghe xong, Tần Tiểu Vi âm thầm trợn trắng mắt. Trong hoàn cảnh này mà còn nói suông, chẳng đưa nổi một lợi ích thực tế nào, thật sự không chân thành chút nào.
Tần Tiểu Vi:
"Trả tiền là được, một chuyến 500, chỉ nhận tối đa hai vali hành lý."
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền