ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Quyển 1 - Chương 87

Mỗi thuyền bán một loại hàng khác nhau, Tần Tiểu Vi cảm thấy đi dạo như vậy cũng khá thú vị.

Chỉ là so với trước khi mưa lớn, giá cả giờ đã tăng rất nhiều, ngay cả trứng luộc nước lọc cũng đã 5 tệ một quả!

Còn đắt hơn cả giá trong một số khu du lịch trước mưa!

Nhưng Tần Tiểu Vi cũng không thể trách người khác hét giá cao, vì chính cô cũng bán bắp rang vốn vài xu với giá 25 tệ.

Giá này khiến Đoạn Hà phải trố mắt, thậm chí còn cảm thán rằng phần cơm hộp năm tệ ở căn tin trường trước kia thật là "có tâm".

Tần Tiểu Vi:

"Tớ dạo này cũng có cảm giác vậy... Chủ yếu là do mưa lớn gây ngập, thuyền trở thành tài nguyên hiếm, mọi người không ra ngoài được. Nếu là trước đây, bắp rang bán 25 tệ chắc không ai mua đâu, bắp rang trong rạp chiếu phim hộp nhỏ cũng chỉ có 15... Nếu cậu có một chiếc thuyền, cậu cũng sẽ giống tớ thôi..."

Đoạn Hà:

"Thật ghen tị với cậu vì có hàng xóm tốt!"

Trong trường giờ không còn nhiều thuyền vận chuyển, chỉ mất nửa tiếng là họ đã đi hết các gian hàng trên thuyền.

Cả hai tiếp tục dạo quanh, nhưng đa số đồ bán trên thuyền không khiến họ hứng thú, cuối cùng Tần Tiểu Vi chỉ tiêu 150 tệ để mua hai lọ tương ớt do một bà cụ tự làm, vì ký ức lần trước không có nước sốt để trộn cơm lúc trời mưa quá đỗi sâu sắc.

Đoạn Hà thấy cái gì cũng đắt đỏ, 300 tệ tiền công Tần Tiểu Vi đưa cho cô ấy, cô ấy vẫn chưa tiêu một xu nào.

Có một cặp vợ chồng trung niên mang đồ chiên tự làm ở nhà ra bán, như mì căn, cải bắp cuộn, xúc xích, nấm kim châm... chủ yếu là đồ chay.

Tần Tiểu Vi đã lâu không ăn món này nên mua một ít chia với Đoạn Hà.

Vừa ăn, Đoạn Hà vừa xót tiền thay Tần Tiểu Vi:

"Đắt thật đấy! Một xiên bánh gạo bé tẹo mà bán tận 15 tệ, hồi trước loại to mới có 5 tệ thôi!"

Chỉ một nhúm xiên chiên này đã tiêu của Tần Tiểu Vi hơn 200 tệ, nhưng hai người ăn vẫn chưa no bụng.

Tần Tiểu Vi thì ăn khá vui vẻ:

"Hết cách rồi, giờ là tình huống đặc biệt... Nước sốt của quán này cũng ngon, nếu ăn nóng chắc sẽ ngon hơn nữa!"

Trên đường, Đoạn Hà vẫn chưa hết ngạc nhiên:

"Vi Vi, sao tớ thấy bây giờ cậu kiếm tiền cứ như từ trên trời rơi xuống ấy."

Tần Tiểu Vi và Đoạn Hà chuẩn bị chèo thuyền về nhà, vừa quay đầu thì có người gọi họ:

"Này, cô bán bắp rang kia, lại đây một chút!"

Gian hàng cuối họ ghé là một cái bè nhựa tự chế, đậu ngay cạnh tòa nhà giảng dạy, Tần Tiểu Vi nhìn theo tiếng gọi, là một người đàn ông trung niên bụng phệ.

Tần Tiểu Vi tưởng ông ta nhận ra mình vì hôm qua cô từng bán bắp rang ở đây, nên nghĩ ông muốn mua bắp rang, cô vẫy tay nói:

"Bắp rang buổi sáng bán hết rồi, chiều quay lại nhé!"

Người đàn ông trung niên đáp:

"Tôi không mua bắp rang, thuyền cô có giao hàng không? Giúp tôi đến số 12 đường Tây Viện lấy hai cây thuốc, tôi trả phí đi đường."

Tần Tiểu Vi từng rất muốn làm nghề giao hàng, nhưng sau vài lần "vấp ngã" thì đã bỏ ý định.

Tuy nhiên nếu có người sẵn sàng trả tiền thì cô cũng không từ chối.

Nghĩ đến mấy lần bị "chặt chém" trước đó, cô báo giá hơi cao để chờ bị trả giá.

Tần Tiểu Vi: "1200 tệ."

Giá này khiến người đàn ông nhíu mày, nhưng ông ta cũng không trả giá:

"Giao hàng xong tôi trả tiền."

Tần Tiểu Vi

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip