Chương 63
Thông báo lặp đi lặp lại nhiều lần. Các trực thăng bay tỏa ra nhiều hướng, mang hy vọng đến khắp thành phố.
Những người nghe được phát thanh tới đây không chỉ có họ. Có người lái xe, có người chạy bộ, tất cả đều được hướng dẫn đến một khu lều kiểm tra. Mỗi người đều được kiểm tra xong mới được vào sân vận động.
Họ đã gần tới sân vận động. Khu vực này ít nhà cao tầng, tầm nhìn thông thoáng, không gian rộng rãi. Dường như còn nghe thấy âm thanh dồn dập vang lên từ phía xa... là tiếng pháo chăng?
Không, đó là tiếng súng.
Càng đến gần sân vận động, tiếng súng càng rõ. Khi đã vào phạm vi gần, họ mới thấy nơi đây đã bị quân đội mặc đồng phục rằn ri chiếm giữ. Bên ngoài được dựng nhiều lớp rào chắn. Những binh lính cầm súng đang phối hợp dọn sạch đám xác sống do người sống sót dẫn theo.
Khi xe đến gần, Vân Sơ Hoài tìm chỗ đỗ, một nhóm lính cầm súng tiến tới tiêu diệt lũ xác sống bám theo sau xe.
"Đến rồi, xuống xe thôi."
Ba người vừa mở cửa bước xuống xe, còn chưa đứng vững, Vân Sơ Hoài đã ném gói đồ từ xe qua. Phương Như Nhứ thấy xe của cô vẫn còn nổ máy, liền hỏi:
"Chị Vân, chị không xuống xe sao?"
Vân Sơ Hoài không trả lời ngay mà nói:
"Tôi không đi cùng các cô đâu, còn có việc phải làm. Đống vật tư đó để lại cho các cô, tạm biệt."
Dứt lời, cô xoay tay lái, nhấn ga lao đi.
"Chị Vân!" Ba người chẳng buồn để ý bên ngoài nguy hiểm, vội vàng đuổi theo. Nhưng Vân Sơ Hoài lái quá nhanh, mấy khúc rẽ đã vòng qua đội quân đang dọn dẹp đám xác sống bên ngoài, còn đâm bay vài con xác sống, rồi dần khuất dạng.
Vân Sơ Hoài lái xe ngược hướng rút lui, dẫn theo một đám xác sống khác.
Lúc ở bên ngoài nhà thi đấu, cô đã quan sát kỹ. Bố trí nơi này hoàn toàn trùng khớp với ký ức đời trước. Xe bọc thép, xe tăng, trực thăng, xe vận tải, vật tư dồi dào, binh lính trang bị đầy đủ, vũ khí không thiếu. Nhìn thế nào cũng thấy đáng tin. Nhưng cho dù như vậy, nơi này vẫn bị xác sống phá vỡ phòng tuyến. Quân đội buộc phải sơ tán gấp, người sống sót chen lên xe rút lui.
Cô không lo cho ba người kia. Đời trước, bản thân còn không có dị năng mà vẫn theo được đoàn xe rút lui đến căn cứ. Trong ba người đó lại còn có Lương Nghệ là dị năng giả, nếu không theo kịp thì chỉ có thể trách số họ xui xẻo.
Vân Sơ Hoài rời khỏi nhà thi đấu, nhanh chóng vòng đến một nơi kín đáo để đổi sang xe máy. Đi một mình thì dùng xe máy vẫn tiện hơn. Nhiều đoạn đường gần như đã tắc nghẽn, nếu dùng ô tô thì phải tốn thời gian dọn đường.
Trong khi đó, ba người kia bị binh lính ngoài cổng chặn lại. Họ từng thấy người hoảng loạn chạy vào, chứ chưa gặp ai bất chấp mạng sống đuổi ra ngoài. Chiếc xe kia lao nhanh đến mức họ cũng không kịp cản lại.
"Ba cô gái, bên ngoài rất nguy hiểm, mau vào trong."
Một người lính tay cầm súng vừa bắn hạ xác sống lao tới vừa chắn họ lại. Người lính đang bận đánh lũ xác sống định ngăn lại, thì Lương Nghệ đã giơ tay, trong lòng bàn tay lóe lên tia điện chói mắt. Bỏ qua ánh nhìn kinh ngạc của mọi người, cô ấy nói thẳng:
"Tôi là dị năng giả. Tôi có thể làm gì?"
Ba người nhận ra mình ở ngoài quá cản trở, không muốn thêm phiền cho quân đội, nên nhanh chóng chạy vào, chỉ là vẫn còn ngoái đầu nhìn chiếc xe đã xa
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền