ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 67

Vân Sơ Hoài vốn luôn có thiện cảm với quân đội. Kiếp trước, chính nhờ có quân đội trấn giữ căn cứ duy trì trật tự mà dân thường không bị chèn ép đến mức cùng đường. Dù là người yếu đến đâu cũng có thể lao động để đổi lấy vật tư, còn có cơ hội sống sót. Cô từng được quân đội giúp đỡ rất nhiều. Họ là lực lượng chính chống lại xác sống và xây dựng căn cứ. Nhưng cũng vì thế mà thương vong nhiều nhất.

Nhìn thấy mấy quân nhân lại bắt đầu cảnh giác, cô giơ tay ra hiệu bảo họ đi theo mình. Nhưng không ai nhúc nhích. Người dẫn đầu chăm chú quan sát Vân Sơ Hoài trong chốc lát, sau đó mới ra hiệu đồng ý đi theo.

Họ vòng qua bồn hoa bên ngoài, rẽ sang hông siêu thị, chui vào một cửa hàng trên con phố bên cạnh. Vân Sơ Hoài lập tức đóng cửa, kéo rèm kín mít, che chắn kỹ càng, rồi lấy ra một chai nước hoa đắt tiền, xịt như mưa vào cửa. Mùi thơm nồng nặc nhanh chóng lan tỏa khiến có người suýt nữa thì hắt hơi.

Hơn chục binh sĩ chẳng nói gì, chỉ sững sờ nhìn cô làm một loạt động tác không hiểu nổi.

Không lâu sau, tiếng chân rối loạn vang lên ngoài cửa. Mọi người lập tức thủ sẵn vũ khí, chuẩn bị nghênh chiến. Vân Sơ Hoài đưa ngón trỏ đặt lên môi ra hiệu giữ im lặng, rồi nhẹ nhàng vén rèm một chút, nhìn ra đám xác sống bị tiếng ồn ban nãy thu hút kéo tới. Chúng lục tung khắp nơi tìm kiếm nhưng không thấy được mục tiêu, liền bắt đầu lang thang quanh khu vực.

Vừa rồi tất cả cũng đều nghe thấy tiếng chân bên ngoài. Nhìn qua khe cửa, số lượng xác sống rất đông, nếu liều mạng xông ra thì kiểu gì cũng tổn thất, thậm chí có thể chết người. Vì vậy giờ họ cũng bắt đầu tin tưởng vào dị năng giả này. Rõ ràng cô rất quen thuộc với nơi này, hành động gọn gàng dứt khoát. Nếu có thể lấy được chút thông tin từ cô, thì quá tuyệt.

Sau khi quan sát một lúc, thấy tình hình đã ổn, cô ra hiệu cho họ lên lầu.

Vân Sơ Hoài dẫn hơn chục người lính lên tầng hai một cách lặng lẽ, sau đó đóng cửa tầng trên lại, lại tiếp tục xịt nước hoa.

Khi mọi việc đã ổn thỏa, cô tựa vào tường, nhìn đám quân nhân kia.

"Vừa rồi thật xin lỗi. Cô không bị thương chứ?"

Một người lính hỏi.

Vân Sơ Hoài lúc này mới nhớ ra chuyện viên đạn suýt bắn trúng cô. Cô vén tà áo khoác lên, trên chiếc áo được may đo vừa vặn xuất hiện một lỗ tròn rõ ràng.

"À, cũng may. Viên đạn mà lệch thêm chút nữa thì tôi cũng tiêu rồi."

Thấy cô đùa cợt nhẹ nhàng như không, cậu lính đã nổ súng liền bước lên cúi đầu xin lỗi.

"Xin lỗi. Là lỗi của tôi."

"Thôi nào, tôi đâu có sao đâu."

Nhìn thấy cậu lính luống cuống lùi nửa bước, cô cười khẽ như trêu đùa thành công.

Cô nghiêng người lại gần anh ta. Qua lớp kính bảo hộ, anh lính nhìn thấy gương mặt xinh đẹp ngày càng tiến sát, liền ngơ người, nín thở. Đôi mắt sắc lạnh đối diện, môi đỏ khẽ hé.

"Muốn làm tôi bị thương đâu có dễ như vậy."

Câu này không phải khoác lác. Cô đang mặc áo chống đạn sát người. Nhưng trong mắt người khác, đó chỉ là sự tự tin tuyệt đối của cô gái này.

"Thôi được rồi, tôi chấp nhận lời xin lỗi. Giờ thì kể chuyện các anh đi. Các anh là đội cứu viện đến từ mấy hôm trước đúng không? Chạy tới đây chắc là để thu gom vật tư?"

Đội trưởng gật đầu.

Mọi người nhìn nhau không biết mở lời thế nào, cuối cùng người chỉ

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip