Chương 83
Bao ngày bị kẹt trong căn phòng chật hẹp giữa đàn xác sống đã khiến tinh thần cô ta gần như sụp đổ. Đây là con người đầu tiên mà cô ta gặp lại sau bao ngày, dù chỉ là một cô gái trạc tuổi, nhưng cũng đủ khiến cô ta cảm thấy an toàn. Có điều, người trước mặt này lại trông hơi quen mắt...
Đang suy nghĩ thì bất ngờ cảm thấy cơ thể nhẹ hẳn, dây trói đã được tháo, sau đó có một ổ bánh mì bị ném sang, cô ta luống cuống bắt lấy, ngẩng đầu nhìn Vân Sơ Hoài.
Tỉnh táo hoàn toàn, cô ta cũng nhớ ra chuyện vừa rồi: đã ra tay với cô gái trước mặt, sau đó bị đánh ngất, lúc tỉnh lại thì đã bị trói. Trong đầu cô ta đầy ắp câu hỏi, nhưng rõ ràng cô gái trước mặt có thể một mình giết chết từng ấy xác sống thì không phải người dễ đối phó. Tốt nhất là đừng chọc giận cô ta. Mà hơn hết, cô ta thật sự rất đói. Mùi bánh ngọt thơm lừng tràn ngập trong không khí khiến dạ dày cô ta sôi lên ầm ầm.
Hề Tình vội vàng bóc bánh, cắm mặt vào ăn như hổ đói, chẳng mảy may để ý đến hình tượng. Miếng bánh nhanh chóng biến mất. Nhưng bánh quá mềm, thực chất chỉ như cục bột nhỏ, rõ ràng không đủ no. Cô ta không tiện xin thêm, chỉ biết vặn nắp chai nước, tu ừng ực.
"Tôi... tôi tên là Hề Tình, là sinh viên trường này... khụ khụ khụ khụ..."
Giọng cô ta khàn đặc, chưa nói được mấy câu đã ho sặc sụa.
Thấy người kia ngoan ngoãn không vùng vẫy nữa, cô nói tiếp:
"Tôi là Vân Sơ Hoài, sinh viên đại học T. Như cô thấy đấy, tôi đang giết xác sống ở đây. Cô là người sống sót đầu tiên tôi gặp trong ngôi trường này. May cho cô là còn sống sau từng ấy ngày bị vây bởi đám quái vật."
"Tôi cũng chỉ mới phát hiện ra thôi..."
Đang nói thì bụng Hề Tình réo lên ầm ĩ. Cô ta cúi đầu, không biết phải mở lời thế nào để xin chút thức ăn. Theo lời Vân Sơ Hoài thì tình hình ngoài kia rất căng, thực phẩm chắc chắn là tài nguyên cực kỳ quý giá. Cô ta không dám chắc người này có chịu chia cho mình không.
Vân Sơ Hoài đưa cốc nước lên miệng cô ta, đỡ cho cô ta uống từng ngụm. Hề Tình uống như thể đã khát từ rất lâu, Vân Sơ Hoài cẩn thận đút nước, sợ cô ta uống vội lại ho tiếp.
Lúc này Vân Sơ Hoài mới tháo giẻ ra khỏi miệng cô ta. Sau khi hiểu rõ tình hình, cô ta cố gắng giữ im lặng, ngồi thẳng dậy nhìn lên Vân Sơ Hoài, tỏ ra ngoan ngoãn hơn hẳn.
Thấy đối phương biết điều, cô ngồi xổm xuống hỏi:
"Giờ có thể nói chuyện đàng hoàng rồi chứ?"
Cô ta lập tức gật đầu.
"Tôi sẽ gỡ giẻ trong miệng ra. Nhưng nếu cô dám hét lên gọi bầy xác sống tới, tôi sẽ không ngần ngại mà giết cô ngay."
Vừa nói, cô vừa xòe bàn tay lộ ra những móng vuốt sắc bén trước mặt cô gái để cảnh cáo. Nhìn thấy thế, đối phương run rẩy gật đầu lia lịa.
Giọng cô ta run rẩy, rõ ràng là đã sợ đến mức mất hết tinh thần.
Vân Sơ Hoài thấy cô ta thành khẩn cũng không truy cứu:
"Vậy thì là dị năng rồi. Cô thức tỉnh dị năng hệ phong. Nếu lúc đó dám liều một lần, chưa biết chừng đã chạy thoát được."
"Cảm ơn..." Hề Tình nói xong liền hỏi: "Bên ngoài rốt cuộc xảy ra chuyện gì vậy? Các bạn tôi đều biến thành quái vật rồi... tôi trốn ở đây không biết đã bao lâu, mấy hôm trước còn thường xuyên nghe tiếng lũ quái phá cửa, còn cả tiếng kêu cứu... Tôi
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền