ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 87

Mang theo đầy nghi hoặc, Hề Tình theo cô lên tầng ba, rồi lập tức kinh ngạc trước đống xác chất đống trong sảnh. Lạ là tất cả đều nằm ở khu đọc sách, còn khu giá sách thì sạch sẽ tinh tươm. Điều kỳ quặc hơn là toàn bộ sách trên kệ đều biến mất!

Chẳng lẽ xác sống biết ăn cả sách?

Cuối cùng Hề Tình cũng nhận ra cảm giác sai lệch khi ở tầng hai là từ đâu mà có. Nghĩ kỹ thì sách ở tầng hai cũng ít hơn rất nhiều, chỉ là do quá hỗn loạn nên cô ấy mới không để tâm. Giờ nhìn thấy giá sách trống trơn ở tầng ba, cô ấy chắc chắn đây là do Vân Sơ Hoài làm.

Cô ấy nhìn bóng lưng Vân Sơ Hoài, đè nén hết thảy nghi ngờ rồi bước theo lên cầu thang dẫn lên sân thượng. Cánh cửa sắt chắc chắn ngăn cách sân thượng vốn không cho học sinh lên trước tận thế, đang khóa chặt. Khi Hề Tình còn đang nghĩ xem làm sao để mở cửa, thì thấy móng vuốt từ tay Vân Sơ Hoài bật ra. Như thái đậu hũ, cô nhẹ nhàng cắt xuyên lớp sắt, phá khóa trong chớp mắt. Sau khi đẩy cửa vào, Vân Sơ Hoài lại không biết từ đâu lấy ra một đoạn xích sắt, khóa chặt cửa lại lần nữa.

Hề Tình trố mắt há mồm. Cánh cửa ấy, đến cưa điện còn chưa chắc phá nổi dễ dàng như thế.

"Muốn ăn không?"

Vân Sơ Hoài cầm đĩa bánh lên, đưa tới trước mặt cô ấy:

"A... cảm ơn..."

Hề Tình nhận lấy một miếng. Nhưng giữa đống xác và máu me thế này, cô ấy chẳng có tâm trạng ăn uống gì. Nhìn Vân Sơ Hoài đưa bánh vào miệng một cách thản nhiên, cô ấy không khỏi giật giật khóe môi, rồi cố phớt lờ mọi thứ xung quanh để cắn một miếng. Đôi mắt cô ấy lập tức sáng lên. Ngon thật. Cực kỳ ngon. Chỉ nhìn hình thức đã thấy đây là món bánh giá trị không nhỏ. Mềm xốp, thơm lừng, chẳng giống thứ đã để lâu chút nào, trái lại còn như mới làm ra. Cô ấy lấy từ đâu vậy? Trường học thì chắc chắn không có bán loại bánh cao cấp này. Lẽ nào Vân Sơ Hoài đến từ trung tâm thương mại trên đảo giữa hồ?

Hề Tình định hỏi nên tắm ở đâu, nhưng Vân Sơ Hoài đã giơ ngón trỏ lên đặt trước môi, nháy mắt một cái:

"Đừng hỏi gì cả, cứ đi theo tôi."

Sau khi chính thức chấp nhận Hề Tình, Vân Sơ Hoài cũng trở nên thoải mái hơn. Nếu không phải đang ở trong tận thế, Hề Tình thật sự sẽ nghĩ cô ấy chỉ là một cô gái bình thường. Cô chẳng hề giấu giếm mà đưa tay bịt mũi tỏ vẻ chê bai, nhưng giọng nói lại chẳng hề có ác ý, giống như một trò đùa giữa những người bạn thân quen.

Nhìn gương mặt của đối phương, Hề Tình chợt nhớ ra cô ấy là ai, hoa khôi của đại học T từng bất ngờ nghỉ học không rõ lý do. Trong đầu cô ấy không kìm được mà vẽ ra hàng loạt kịch bản bị tra nam và tra nữ phản bội, có lẽ vì vậy mà cô ấy căm ghét sự phản bội đến thế. Phải nói rằng, lần này cô ấy đã đoán trúng phần nào sự thật.

Hề Tình đảo mắt nhìn quanh lần nữa, rồi cuối cùng vẫn quyết định vươn tay ra:

"Tôi đồng ý."

Vân Sơ Hoài nở nụ cười, nhưng không lập tức nắm lấy tay cô ấy, mà chỉ nhìn cô ấy nói:

"Thật chứ? Đồng ý rồi mà đổi ý thì tính là phản bội đấy. Nếu em định bỏ trốn..."

Cô vươn móng vuốt ra, nhẹ nhàng chạm vào mặt Hề Tình, không cần nói thêm lời nào mà cũng đủ để cảnh cáo.

"Tất nhiên, bây giờ đổi ý vẫn còn kịp. Em vẫn có thể

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip