Chương 91
A Tình nhìn lại trang phục của mình, rồi lại nhìn đống quần áo phong cách thiếu nữ trên giường, bắt đầu hoài nghi không biết có phải mình chọn nhầm đồ rồi không. A Tình ăn mặc kín mít đen sì, khiến Vân Sơ Hoài nhìn mà chỉ biết thầm nghĩ: đúng là cô gái này chẳng có cảm giác an toàn chút nào. Nếu không phải vì biết tối nay sẽ ở lại đây, chắc cô ấy đã mặc cả bộ giáp bảo hộ vào rồi. Chỉ là vẻ đẹp cổ điển ấy lại đi cùng với phong cách chiến đấu khá hầm hố. Nếu không bị Vân Sơ Hoài ngăn lại, chắc cô ấy đã tự biến mình thành một người vũ trang toàn thân.
Ngược lại, Vân Sơ Hoài vừa từ không gian ra đã mặc nguyên bộ đồ ngủ màu hồng, tóc xõa tự nhiên, chân mang dép lê cùng màu, ôm máy tính bảng nằm co trên sofa như thể đang đi nghỉ dưỡng. A Tình suýt nữa không tin nổi đây là cô gái một tiếng trước còn cầm dao đe dọa mình. Hai người đúng là một trời một vực. Dù tầng dưới đang bị xác sống bao vây, cô ấy vẫn không có chút cảm giác nguy hiểm nào.
Khi cô ấy thay đồ xong, Vân Sơ Hoài đặt máy tính bảng xuống, gọi cô ấy ra ăn. A Tình ngồi xuống đối diện Vân Sơ Hoài, nhìn mâm cơm đầy đủ sắc hương vị mà thèm muốn, nhưng vẫn hơi ngại ngùng chưa dám đụng đũa. Thế nhưng khi thấy Vân Sơ Hoài ăn một cách hào hứng, cuối cùng cô ấy cũng không kìm được mà nhập cuộc. Hai người nhanh chóng ăn sạch sành sanh cả bàn đồ ăn như một trận cuồng phong.
Vừa ăn, họ vừa tranh thủ nói chuyện. Đợi không khí thoải mái hơn, Vân Sơ Hoài bắt đầu chủ động dẫn dắt câu chuyện. Cô cố tình ăn uống thoải mái là để A Tình không thấy ngại. Cô gái này quá lễ phép, nếu muốn hợp tác lâu dài thì phải kéo gần khoảng cách mới được.
"À mà này, sau này tôi gọi cô là... A Tình nhé?"
Cô ấy cười nhạt.
"Vâng, được ạ. Trước đây sư phụ tôi cũng gọi tôi như vậy."
Khi nhắc đến sư phụ, biểu cảm cô ấy trở nên u sầu.
"Sư phụ? Không phải cô là sinh viên ở đây sao? Chẳng lẽ mấy nghệ sĩ các cô đều gọi thầy là sư phụ à?"
Vân Sơ Hoài trêu, từ "sư phụ" khiến cô nhớ đến mấy trò chơi trước kia mình chơi cùng Lăng Dạ, cả hai còn lập tài khoản phụ để làm nhiệm vụ sư đồ lấy phần thưởng. Cô gái này chẳng lẽ cũng là dạng thiếu nữ mơ mộng kiểu đó?
"Không phải vậy đâu."
A Tình nhấp một ngụm nước hoa quả rồi nói tiếp,
"Tôi học chuyên ngành hí khúc. Trước khi vào đại học, tôi theo sư phụ biểu diễn khắp nơi. Nhà tôi nghèo, bố mẹ gửi tôi vào đoàn hát làm học trò. Sư phụ thấy tôi có thiên phú nên chăm sóc rất tận tình, còn lo cả việc học hành cho tôi."
"Từ nhỏ tôi đã theo sư phụ tập luyện từ sáng sớm đến tối, họ chưa từng đến thăm. Sau này tôi được lên sân khấu biểu diễn, họ đột nhiên liên lạc lại, đòi tiền cát-sê của tôi."
"Năm tôi học lớp 11, họ bỗng tìm tới, nói muốn đón tôi về nhà. Suốt bao năm họ chưa từng nói sẽ đón tôi. Trước đây tôi còn muốn về thăm mà chẳng biết nhà ở đâu. Tôi đã định đồng ý, nhưng sư phụ tôi đã già, ra sức ngăn cản. Khi đó tôi mới biết, họ tìm được một ông già què ở quê và định gả tôi đi để lấy sính lễ mua nhà cho con trai họ!"
Nói đến đây, A Tình nghiến răng, giọng trở nên gay gắt:
"Từ tiền ăn học đến sinh hoạt, họ không bỏ ra đồng nào, toàn do
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền