Chương 949
"Tu Ý, cuối cùng cậu cũng về rồi, nhìn xem Gia Ý làm ra chuyện tốt gì đây! Không thèm tuân thủ quân luật, dám tùy tiện giết chết Chu Mị!"
Đỗ Hạo không chịu nổi nữa, nhỏ giọng nói.
Đám người kia cũng kịp hoàn hồn, lập tức xông lên buộc tội cô ta:
"Cô... Các người!"
Hề Tình khinh thường nói.
"Trình Tu Ý, tôi thật không ngờ cậu lại thay đổi thế này! Có chút quyền lực là coi thường bọn già chúng tôi rồi đúng không?"
Một lúc sau, cuối cùng họ cũng mở miệng.
Những vị tướng quân kia định lợi dụng họ để ngăn Trình Gia Ý, sau đó để Vân Sơ Hoài chữa trị cho Chu Mị. Nhưng lại không nói rõ lý do, chỉ bảo cô quay về gấp. Trình Tu Ý cũng vì vậy mà đi cùng cô trở lại.
"Có chuyện gì xảy ra vậy?"
Trình Tu Ý vừa nghe tiếng súng liền chạy nhanh vào, rồi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt.
Vài vị tướng mặt cắt không còn giọt máu nhìn chằm chằm căn phòng giam giữ Chu Mị, nơi dây leo hút máu từng chắn cửa đã rút lại về tay Thiệu Kỳ. Ngay sau đó, từ trong phòng bước ra một thiếu nữ toàn thân dính máu.
Chính là Trình Gia Ý. Trình Gia Ý vừa rồi dùng súng shotgun, khoảng cách gần như thế, đầu Chu Mị nát như trái dưa hấu bị đập xuống đất.
Vừa ra đến cửa thấy anh trai và Vân Sơ Hoài, cô ta quệt tay lau mặt rồi vui vẻ chào hỏi:
"Ơ kìa, anh à, sao mấy người lại quay về vậy?"
"Cô Vân à, cô mau xem thử Chu Mị còn cứu được không, cô ta vẫn còn giá trị sử dụng mà!"
Đỗ Hạo không nhịn nữa, bật lại luôn:
Vân Sơ Hoài chẳng thèm nhúc nhích, liếc qua căn phòng rồi hờ hững nói:
"Nát thành thế kia rồi, chết từ lâu rồi. Dù có sống thì tôi cũng không ghép nổi đâu. Mấy người đánh giá cao tôi quá rồi."
Tuy nhiên, Vân Sơ Hoài lúc đến đã sớm cảm nhận được tất cả. Cô cố tình đến chậm, mãi đến khi nghe thấy tiếng súng cuối cùng mới vội vàng theo Trình Tu Ý chạy tới.
Trình Tu Ý không màng đến lời tố cáo, lấy khăn trong túi ra, tỉ mỉ lau sạch máu trên mặt em gái. Trình Tu Ý lau sạch cho em gái xong mới quay đầu lại.
Lúc này, Trình Tu Ý mới lên tiếng:
"Các vị tướng quân, cách xử lý của Gia Ý với Chu Mị có thể không phù hợp, nhưng quan điểm của chúng tôi vẫn không thay đổi. Chu Mị là tội nhân giúp Tề Cẩn Dân gây loạn căn cứ, đáng phải chết. Gia Ý chỉ là giúp kết thúc sớm hơn mà thôi."
"Tu Ý! Cậu cũng không biết phân biệt đúng sai à?"
"Chuẩn!" Đỗ Hạo tiếp lời:
"Chỉ vì một miếng thịt mà định đối đầu với Trình Gia Ý, người nắm giữ không biết bao nhiêu vật tư. Đúng là lú lẫn hết cả rồi."
"Thì sao?"
"Không nghe rõ à? Nói mấy người lo chuyện bao đồng đấy."
Vân Sơ Hoài nói.
"Bọn tôi thì sao?"
Đám người kia hỏi lại.
Đám người kia bị họ phản bác đến nghẹn lời, chỉ biết thở dốc, mặt mày khó coi vô cùng.
"Có chuyện gì xảy ra vậy?"
"Hay thật đấy, ai mới là kẻ coi thường ai? Người ta giết kẻ thù mà còn bị phán xét, vậy mà vẫn nhịn được, tốt tính quá rồi còn gì."
Nhưng dù nói khẽ đến đâu, trong hành lang trống trải vẫn nghe rõ mồn một.
"Chuyện là bọn tôi giải quyết, Thi Vương là do bọn tôi giết, Trình Gia Ý, một cô gái nhỏ tuổi, đã mạo hiểm tính mạng cống hiến cho căn cứ bao nhiêu. Vậy mà các người lại vì một tội phạm mà trách cứ cô ấy. Hơn nữa, kẻ đó còn là tội phạm từng muốn giết cô ấy. Vậy
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền