ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 97

Hai người chơi ngoài trời đến khi trời tối mới lên xe.

Theo lời Vân Sơ Hoài, hiện quân đội vẫn đang cứu trợ. Nếu buổi tối bật đèn trên sân thượng, rất dễ khiến đội cứu trợ hiểu lầm là tín hiệu cầu cứu. Nhỡ đâu họ điều trực thăng xuống thì lại khó xử.

Để tránh gây hiểu lầm, hai người quay vào xe, đóng hết cửa sổ, kéo rèm chắn sáng rồi tiếp tục chơi bên trong.

Họ dọn dẹp bàn ăn, mấy bộ đồ ăn Vân Sơ Hoài còn định tái sử dụng nên Hề Tình xung phong đi rửa, vì

"ăn của người ta rồi không giúp thì kỳ lắm"

.

Vân Sơ Hoài lấy ra một đống đồ điện tử cho cô ấy chọn chơi, khiến Hề Tình ngạc nhiên tròn mắt, cứ như nhìn thấy Doraemon. Trong không gian này, cái gì cô cũng lôi ra được. Giờ mà móc cả căn nhà ra chắc cô ấy cũng không thấy lạ nữa.

Sáng hôm sau, sáu giờ, điện thoại của hai người cùng đổ chuông. Nhưng họ đã dậy từ sớm và chuẩn bị đầy đủ trang bị.

Vân Sơ Hoài quen dậy sớm. Còn Hề Tình thì phấn khích không ngủ nổi vì hôm nay sẽ được ra ngoài tiêu diệt xác sống.

Vân Sơ Hoài mặc trang phục chiến đấu quen thuộc. Hề Tình cũng trang bị đầy đủ, theo lời khuyên của Vân Sơ Hoài, cô ấy còn buộc thêm đao gắn tay, không phải để tấn công mà phòng thân trong trường hợp khẩn cấp.

"Biết rồi." Hề Tình hít sâu một hơi, rồi thở ra, cố gắng ổn định cảm xúc.

Phần lớn những xác sống này chính là đám từng truy đuổi Vân Sơ Hoài. Khi cô trèo qua tường rào, chúng liền ở lại bên dưới.

Hề Tình lùi lại, ánh mắt lộ vẻ sợ hãi. Trong số đó có không ít gương mặt quen thuộc, từng là bạn học của cô ấy.

Thấy cô ấy do dự, Vân Sơ Hoài nhắc:

Một số vẫn giữ được hình dạng tương đối đầy đủ, nếu bỏ qua đôi mắt phủ lớp màng trắng đục và tơ máu thì có lẽ còn nhầm là bạn học bình thường. Một số khác thì mặt mày rách nát, thịt da bị xé toạc, lủng lẳng từng mảng, để lộ xương trắng hếu, đây là kết quả của việc bọn chúng thường tấn công thẳng vào mặt người. Thậm chí có vài con bị mất tay chân, chỉ còn lại thân thể méo mó lết dưới đất, trông vô cùng ghê rợn.

"Điểm yếu của xác sống là phần đầu. Chỉ cần phá hủy não là có thể tiêu diệt chúng."

"Đi thôi."

Vân Sơ Hoài dễ dàng chém đứt ổ khóa cửa mái, hai người lần lượt đi xuống và dừng lại ở tầng hai.

Họ đứng cạnh cửa sổ phía trên cổng chính, nhìn xuống đám xác sống bên dưới. Bọn chúng hoặc đứng yên, hoặc lững thững đi quanh, như thể đang ở trạng thái chờ kích hoạt. Gương mặt ngây dại, trống rỗng, cứ như đang đợi một mệnh lệnh nào đó.

Tiếng mở cửa sổ không lớn, nhưng trong không gian yên tĩnh của trường học, lại bị vang vọng khuếch đại gấp nhiều lần.

Sau khi xác định có người sống trên tầng, đám xác sống liền rống lên, lao về phía cửa sổ. Rất nhanh, dưới cửa sổ đã tụ tập hơn ba mươi con, mà đây mới chỉ là phía trên cổng thư viện, số lượng bên trong tầng một vẫn chưa rõ.

Hiện tại họ là một tổ đội. Do không còn tín hiệu, điện thoại vô dụng, nên cả hai đều gắn bộ đàm, đeo tai nghe chiến thuật có mic cổ họng để dù tách ra cũng có thể liên lạc bất cứ lúc nào.

"Chuẩn bị xong chưa?"

Ngay khi âm thanh vang lên, đám xác sống bên dưới lập tức đồng loạt ngoái đầu nhìn về phía hai người, động tác cứng nhắc mà đều đặn, giữa sương sớm mù mịt trông vô cùng rợn người.

Hai

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip