Chương 983
Tịch Lăng siết chặt lấy tay cô:
"Anh mơ thấy kiếp trước của anh không có em ở bên. Anh chỉ gặp em vài lần, nhưng bọn mình chưa từng quen biết. Anh còn mơ thấy em bị nhốt trong phòng thí nghiệm của Tống Trì Tiên... Anh..."
Tịch Lăng nghẹn lại, không thể nói tiếp được nữa, bởi những gì anh thấy khiến tim anh đau nhói.
Anh đã tìm kiếm Tiếu Tiếu bao năm trời, rõ ràng lúc đó người anh tìm đang ở ngay trước mắt, lại bị tên khoa học điên tra tấn như vậy, vậy mà anh không hề nhận ra, chỉ thoáng nhìn rồi quay đầu bỏ đi.
Bỏ lỡ rồi, sau này có tìm bao nhiêu năm cũng chẳng còn gì. Cuối cùng, anh mang theo tiếc nuối mà chết.
Nghe Tịch Lăng nói vậy, cơ thể Vân Sơ Hoài khẽ run lên. Cô kinh ngạc nhìn anh, hỏi:
"Chẳng lẽ anh cũng nhớ lại ký ức kiếp trước rồi?"
Tịch Lăng gật đầu: "Nếu những ký ức đó là thật, thì chỉ có thể là của kiếp trước. Chờ đã, em nói "cũng
"? Nghĩa là em cũng..."
Vân Sơ Hoài gật đầu đáp:
"Giống anh, em cũng có ký ức tiền kiếp. Chỉ là em thức tỉnh sớm hơn một chút, từ trước khi tận thế bắt đầu em đã nhớ ra rồi."
"Chẳng trách..."
"Không phải chuyện đó!"
Tịch Lăng ngắt lời.
"Ý anh là... Em có từng cảm thấy anh quen thuộc không?"
May mắn là cả hai đều thức tỉnh dị năng, sau đó được đội cứu viện của căn cứ thành phố H tìm thấy, cùng họ quay về căn cứ.
Nói đến đây, Tịch Lăng nhìn Vân Sơ Hoài:
"Lúc đó anh đã từng gặp em rồi, em... Em còn nhớ không?"
Nói xong, mặt anh đỏ bừng.
Dạ Nhận cũng được thành lập vào thời điểm đó, rất nhiều dị năng giả đi theo Tịch Lăng, nhanh chóng khiến bọn họ trở thành thế lực mạnh nhất căn cứ. Nhưng cũng chính vì vậy mà Tần Diệp đố kị, liên tục gây khó dễ, lâu dần hai bên thường xuyên xảy ra va chạm, tuy bề ngoài vẫn giữ được thế cân bằng.
"Không?" Tịch Lăng như bị đả kích.
"Anh xin lỗi."
Tịch Lăng cúi đầu im lặng một lúc, rồi lại lên tiếng:
"Nếu như kiếp trước anh có thể sớm tìm thấy em, thì em đã không phải chịu những đau khổ đó rồi..."
"Muốn!"
Vân Sơ Hoài vỗ nhẹ lên má anh:
"Lúc đó em chỉ được thấy anh từ xa vài lần, anh lúc nào cũng lạnh lùng, không hề tiếp xúc, em làm sao mà nhận ra được chứ? Với lại, anh cũng đâu có nhận ra em?"
Cho đến khi Tần Diệp mua chuộc Hứa Thắng ám sát Tịch Lăng, hai bên mới trở mặt thành thù, chỉ là chưa công khai đối đầu trong căn cứ mà thôi.
Đó chẳng khác nào đang dùng góc nhìn của Chúa trời, có thể cảnh báo trước mọi chuyện.
"Không sao cả."
Tịch Lăng xoa đầu cô.
"Anh chưa từng để tâm đến chuyện đó. Vậy bây giờ, coi như chúng ta huề nhau rồi nhé."
Kiếp trước, vì không có Vân Sơ Hoài nhắc nhở trước, nên vào ngày xác sống bùng phát, Tịch Lăng và Đỗ Hạo vẫn còn ở trường, không kịp chạy thoát. Hai người phải ở lại trong trường vài ngày, đến khi tìm được xe để phá vòng vây về nhà thì người thân đã không còn, đành phải nương tựa vào nhau mà sống sót.
Cũng chẳng trách vì sao cô lại cố ý nhằm vào Lục Cảnh Dục và Tống Trì Tiên, là bởi vì cô đang trả thù.
Vân Sơ Hoài nói:
"Xin lỗi vì chuyện này đặc biệt quá nên em vẫn luôn giấu anh. Nhưng em thề, đây là bí mật cuối cùng rồi."
Vân Sơ Hoài đáp: "Tất nhiên là có chứ. Thủ lĩnh Tịch mặt lạnh như Diêm Vương, mạnh nhất căn cứ, lúc nào cũng như có bảng hiệu "chớ lại gần", sát thủ trái tim của
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền