Chương 57:
Kết quả là Thịnh Tú Anh đợi hơn nửa tháng cũng không thấy bóng dáng Thịnh Vãn Yên đâu, hơn nữa còn nghe nói Thịnh Vãn Yên đã trở thành công nhân! Sự chênh lệch to lớn này sao cô chịu được, trong nhà bao nhiêu là việc phải làm, cô chờ mãi, vất vả lắm mới có dịp vào thành.
Thịnh Tú Anh nhìn thấy Thịnh Vãn Yên vội vàng chạy tới, cô ta cứ nghĩ Thịnh Vãn Yên sẽ giống như mấy hôm trước, cách vài hôm lại mang đồ tốt đến cho mình.
"Yên Nhi, em còn giận chị sao?"
Thịnh Tú Anh nói được một nửa, trước kia mỗi khi cô ta nói câu này, Thịnh Vãn Yên đều sẽ đưa đồ ăn cho cô ta. Lần này mình đã hạ mình như vậy, nó đừng có không biết điều, chủ động đưa đồ tốt cho mình, làm hòa với mình mới phải.
"Tôi không tha thứ cho chị, hơn nữa lần trước tôi đã nói rồi, sau này đừng đến kiếm chuyện với tôi nữa."
Thịnh Vãn Yên bước thẳng.
Thịnh Tú Anh lặn lội đường xa đến đây, một miếng cơm cũng chưa được ăn, làm sao nuốt trôi cục tức này.
"Mày đừng có không biết điều, tao đã xin lỗi mày rồi, mày còn muốn thế nào nữa?"
Thịnh Vãn Yên nghe vậy bật cười, rốt cuộc là ai không biết điều?
"Rốt cuộc là ai không biết điều?"
"Là ai trăm phương ngàn kế lừa tôi?"
"Là ai suốt ngày than khổ trước mặt tôi, là ai mặt dày mày dạn hỏi xin đồ người khác?"
"Thịnh Tú Anh, đừng có xuất hiện trước mặt tôi nữa, nếu không tôi sẽ nói chuyện chị làm cho cả làng biết, chị muốn gả cũng chẳng ai thèm lấy."
Thịnh Vãn Yên liếc xéo, đây là loại người gì thế không biết? Mặt dày như vậy, thật sự coi mình là cái gì?
"Mày..." Thịnh Tú Anh tức đến nghẹn lời, nói không nên lời.
"Đừng có mà hối hận, nhỏ nhen như vậy xem ai thèm chơi với mày."
Thịnh Tú Anh để lại một câu rồi bỏ đi.
Thịnh Vãn Yên quay lưng về phía cô ta nói vọng lại:
"Sau này trước khi nói người khác không biết xấu hổ thì soi gương trước đi."
Thịnh Tú Anh nghe thấy thế thì suýt vấp ngã, càng thêm tức giận bỏ đi, chờ cô ta lấy chồng rồi, xem con nhãi ế chồng Thịnh Vãn Yên này còn vênh váo được nữa không.
Thịnh Vãn Yên lắc đầu, mới nói có hai câu đã tức giận như vậy, trước kia sao có gan đến xin đồ nguyên chủ cơ chứ?
"Phụt -"
Sau lưng vang lên tiếng cười, Thịnh Vãn Yên quay đầu lại, nhìn thấy một người phụ nữ trung niên đang lấy tay che miệng cười. Phía sau là một người đàn ông cao lớn mặc quân phục, người này chính là Cố Đình Kiêu.
Cố Đình Kiêu gật đầu với cô, Thịnh Vãn Yên có chút ngại ngùng.
Người phụ nữ trung niên ngượng ngùng xin lỗi:
"Xin lỗi cô, chúng tôi chỉ đi ngang qua, không cố ý nghe lén đâu."
Bà là cô của Cố Đình Kiêu, lần này đến Cung Tiêu Xã là vì Cố Đình Kiêu có kể chuyện lần trước đến nhà đồng đội ăn cơm. Nghe xong bà thấy lần trước Cố Đình Kiêu mang ít đồ quá, hôm nay tiện thể ra ngoài mua ít đồ, lát nữa bảo anh mang qua biếu đồng đội.
"Không sao đâu ạ, đều là chuyện ngốc nghếch trước đây của tôi thôi, có gì mà không thể nghe."
Thái độ thoải mái của Thịnh Vãn Yên khiến Cố Đồng kinh ngạc. Bà đến Dung Thành bao nhiêu năm rồi, đây là lần đầu tiên nhìn thấy một cô gái cởi mở như vậy, không hề che giấu lỗi lầm trước đây của mình. Con gái thời này, ai chẳng muốn giấu nhẹm chuyện mình làm sai, sợ người khác dị nghị. Cô gái này lại chẳng ngại ngần gì chuyện mình từng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền