Chương 68:
Cuộc sống của Thịnh Vãn Yên trôi qua thật bình thản. Ban ngày cô đi làm, tranh thủ đan áo len.
Trong khoảng thời gian đó, Thịnh Tú Anh đến tìm cô, khoe khoang sắp kết hôn, gả cho một anh nhân viên bán hàng ở công xã.
Ý tứ trong lời nói của ả ta chính là muốn Thịnh Vãn Yên biết điều một chút, chủ động làm hòa với ả.
Nghe xong, Thịnh Vãn Yên thật sự cạn lời. Sao Thịnh Tú Anh lại tự tin như vậy chứ?
Rốt cuộc là ả ta lấy đâu ra tự tin, nghĩ rằng bản thân nhất định phải làm bạn với cô?
"Yên Nhi, chị cho em một cơ hội cuối cùng."
"Chị kết hôn, em tặng chị một tấm vải đỏ, chúng ta vẫn là chị em tốt."
Nghe những lời này, Thịnh Vãn Yên vừa tức vừa buồn cười. Đầu óc Thịnh Tú Anh có vấn đề gì sao?
"Nghe thấy không?"
Thịnh Tú Anh thấy cô không nói gì liền tức giận. Ả ta kết hôn còn thiếu một miếng vải đỏ để may áo mới đấy.
Ả không còn cách nào khác, chỉ đành tìm đến Thịnh Vãn Yên, mong cô đừng có mà không biết điều.
Đã gây chuyện lớn như vậy, nhiều ngày trôi qua như thế, đừng có ở đây giở giọng vênh váo nữa.
Hơn nữa, Thịnh Vãn Yên còn mua xe đạp, thứ tốt như vậy, lúc ả ta kết hôn có thể cho ả ta nở mày nở mặt.
"Cho chị mượn cái xe đạp để đi lấy chồng, chị sẽ không so đo chuyện em giận dỗi chị trước đây nữa."
Sắc mặt Thịnh Vãn Yên tối sầm lại. Thịnh Tú Anh coi mình là ai vậy?
Đúng là được voi đòi tiên. Thịnh Vãn Yên lạnh lùng nhìn ả ta.
"Tôi nhớ lần trước tôi đã nói với chị rồi, đừng có xuất hiện trước mặt tôi nữa."
"Chị đã không coi lời tôi ra gì."
"Vậy thì tôi cũng không cần nể mặt chị làm gì."
Nói rồi, Thịnh Vãn Yên đạp xe đi. Cô thừa cách để trị Thịnh Tú Anh.
"Em nói vậy là có ý gì?"
"Thịnh Vãn Yên!!!"
Thịnh Tú Anh nghe vậy, sắc mặt trở nên dữ tợn. Rốt cuộc là Thịnh Vãn Yên có ý gì?
Trên đường về nhà, Thịnh Tú Anh cứ cảm thấy bất an trong lòng, nhưng nghĩ Thịnh Vãn Yên cũng không có bản lĩnh gì lớn, nên cũng không nghĩ ngợi gì nữa.
Thịnh Vãn Yên về đến nhà, vừa ăn cơm vừa kể lại chuyện này. Mẹ Thịnh nghe xong tức đến mức cơm cũng không muốn ăn.
"Nó lấy đâu ra cái bản mặt lớn như vậy chứ?"
Buổi tối, Thịnh Vãn Yên về nhà và mở bài viết tiếp theo ra, tất cả đều là bài báo nước ngoài, mong muốn cô dịch sang tiếng Trung.
Thịnh Vãn Yên nhìn mà trong lòng vui mừng, bản thân cố gắng dịch nhiều một chút, một tháng 100 đồng không thành vấn đề.
Thịnh Vãn Yên cất những bài báo này vào không gian, tuy rằng chúng được gửi từ tòa soạn, cô có đủ bằng chứng.
Nhưng nếu để người khác phát hiện trong nhà có nhiều thứ như vậy, hậu quả sẽ khó lường.
Thịnh Vãn Yên đi tắm rửa, đợi mọi người trong nhà ngủ say mới vào không gian.
Trong không gian, bò, dê, lợn, gà, vịt, ngan, ngỗng, đủ loại gia cầm gia súc đã sinh sôi nảy nở rất nhiều.
Thịnh Vãn Yên thu hoạch trứng gà, trứng vịt, trứng ngan, trứng ngỗng vào kho, những thứ khác cô lười quản, đợi nhiều thêm một chút rồi xử lý một lần.
May mà có không gian này, nếu không, cô chưa chắc đã thích ứng được với cuộc sống ở thời đại này.
Hơn nữa, thỉnh thoảng cô có thể lấy đồ trong không gian bồi bổ cho mọi người, nếu không với tình hình hiện tại, vài năm nữa, sức khỏe của ông bà khó mà chịu đựng nổi.
Thịnh Vãn Yên đi đến vườn
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền