Chương 71:
Thịnh Tú Anh phải tự đi bộ về nhà chồng ở mậu dịch xã, đi từ đây đến đó mất hơn một tiếng đồng hồ. Cô ta muốn đi xe đạp, nhưng Thịnh Vãn Yên không đến, làm sao cô ta dám mở miệng với cha mẹ Thịnh. Đều tại Thịnh Vãn Yên keo kiệt, nếu không thì ngày vui của cô ta đã không phải đi bộ về nhà chồng như vậy. Chưa kể, ngày trọng đại như vậy mà cũng không đến mừng, thật là keo kiệt.
Quần áo cô ta mặc là loại rẻ nhất, giày vải là mẹ cô ta thức đêm may, còn chiếc vỏ gối là anh trai cô ta tặng.
Cùng lúc ấy, bà cụ Thịnh nhìn thấy chiếc vỏ gối mới kia thì thấy tiếc vô cùng, mặt sa sầm, sao nhà lão nhị lại đưa cho con nhỏ đê tiện này cái vỏ gối tốt như vậy! Con nhỏ này hại bà mất 50 đồng, còn trơ trẽn mang theo đồ tốt như vậy đi. Đó là tiền của cháu trai bà, nhưng hiện giờ mọi người đang nhìn, chỉ có thể đợi mấy hôm nữa tìm cách lấy lại. Bà có cả đống cách để trị con nhỏ này, tưởng gả cho công nhân mậu dịch xã là có thể lên mặt à? Hừ! Chỉ cần bà còn sống ngày nào, thì đừng hòng lấy đi bất cứ thứ gì của chắt trai bà.
Trong khi đó, Thịnh Vãn Yên bị người ta lôi ra mắng vốn đang ung dung đi làm, sung sướng biết bao. Tan ca về nhà nấu cơm, trong ký ức của nguyên chủ, cô biết, thời buổi này đi ăn cỗ cũng chẳng được ăn gì. Hai ông bà cũng đang đợi cha mẹ Thịnh về mới nấu mì, Thịnh Vãn Yên sợ họ đói, bèn bảo họ ăn bánh ngọt lót dạ. Bà nội Thịnh thấy cô làm một mình, bèn đến phụ giúp, nước dùng rất đơn giản. Mỗi bát cho một ít mì chính, xì dầu, muối, thêm ít rau xanh, mỗi người một quả trứng gà là được.
Cha mẹ Thịnh về đến nhà là ăn ngay, chuyến đi này đúng là đi chịu tội, bụng chẳng có gì. May mà trước khi đi, họ đã ăn sáng no nê ở quán cơm quốc doanh. Nếu không cha Thịnh uống mấy chén rượu trắng vào, chắc chắn bao tử sẽ chịu không nổi.
"Mẹ, mẹ không biết con Thịnh Tú Anh đó, nó gả cho nhà họ Hoàng ở mậu dịch xã đấy."
"Nhà họ Hoàng nào?"
"Nhà Hoàng Liên Sinh ấy."
Bà nội Thịnh nghe xong lắc đầu, bà chị dâu cả của bà đúng là điên rồi, đây không phải là đẩy cháu gái vào hố lửa hay sao? Nhà Hoàng Liên Sinh đó đâu phải người tốt lành gì, hồi bà còn trẻ chưa vào thành phố, đã thường xuyên nghe chuyện họ đánh con dâu. Đánh đến mức toàn thân đầy sẹo, cả cái mậu dịch xã Hồng Kỳ này, không ai ngược đãi con dâu bằng nhà họ. Đúng là đùa với mạng sống con người ta, bà chị dâu cả này thật sự khiến bà không biết nói gì. Chỉ vì 50 đồng tiền thách cưới, mà đẩy cháu gái vào hố lửa, đúng là tạo nghiệp chướng mà.
"Tạo nghiệp chướng thật."
Ông nội Thịnh nghe chuyện của nhà người anh trai, thở dài một hơi, cũng không biết nói gì cho phải. Anh trai ông hồi trẻ rất hiền lành, đối xử với em trai rất tốt, trong nhà chỉ có hai anh em, cũng không có mâu thuẫn gì lớn. Nhưng sau khi lấy vợ, ông ấy như biến thành một người khác, lúc nào cũng sợ em trai tranh giành của cải, ông nhường nhịn hết lần này đến lần khác, ông ấy lại càng được đằng chân lân đằng đầu. Mối quan hệ anh em ngày càng xấu đi, từ sau khi cha mẹ qua đời, họ còn xa lạ hơn cả người dưng.
"Mỗi người một số phận, lo cho con cháu nhà mình là được rồi."
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền