Chương 88:
Kiểu dáng tuy đơn giản nhưng không hề quê mùa.
"Lần sau tôi sẽ nhờ người gửi từ cửa hàng Hoa kiều ở Kinh Đô về cho em."
Trong lòng Cố Đình Kiêu rất sợ cô không thích. Dù sao mẫu mã ở cửa hàng bách hóa cũng chỉ có vài kiểu lặp đi lặp lại.
Phụ nữ trong nhà anh ai nấy đều thích đến cửa hàng Hoa kiều. Bản thân anh không biết cô gái nhỏ thích gì, nghĩ đến đồ ở đó chắc sẽ làm cô vui.
"Cảm ơn anh, tôi rất thích."
Thịnh Vãn Yên mỉm cười nhận lấy. Cố Đình Kiêu tuy là kiểu người thẳng tính, nhưng cũng không tặng cô mấy thứ lòe loẹt.
Cô không thể nào thích nổi mấy bộ quần áo sặc sỡ, trông chẳng khác nào áo bông chèo thuyền.
Thấy cô thực sự thích, Cố Đình Kiêu thở phào nhẹ nhõm. Anh nhìn theo bóng cô khuất sau cánh cửa, sau đó mới xoay người rời đi.
Về đến nhà, Thịnh Vãn Yên vô thức đưa tay lên ngực. Không thể phủ nhận, hôm nay cô cảm thấy rất vui.
Đây là lần đầu tiên cô chính thức hẹn hò cùng ai đó. Kiếp trước tuy cô cũng thường xuyên đi xem phim, nhưng luôn đi cùng bạn bè.
Người theo đuổi cô rất nhiều, nhưng đều là vì gia thế của cô. Cảm giác bị người ta đặt lên bàn cân so đo như vậy khiến cô không hề thấy vui.
Cô mong muốn có được một mối tình bình đẳng, xuất phát từ hai phía. Cô cũng không phải kiểu người bài xích hôn nhân, chuyện gì đến ắt sẽ đến.
Thứ gì là của mình, nhất định phải nắm chặt, nếu không sẽ hối hận không kịp.
Thịnh Vãn Yên hít một hơi thật sâu, cố gắng bình ổn lại cảm xúc. Cô muốn cho cả hai, và cả chính bản thân mình một cơ hội.
Cô... đủ khả năng để yêu! Không sợ hãi!
Hôm sau, khi Thịnh Vãn Yên đi làm, cô nhìn thấy Cố Đình Kiêu đang đứng đợi ở cửa khu tập thể.
Cố Đình Kiêu còn cầm bữa sáng vừa mới đi mua, bánh bao thịt nóng hổi, nhìn thấy cô đẩy xe đạp ra, sải bước đi qua.
"Sao anh lại tới đây?"
"Anh đưa em đi làm."
"Bánh bao em cầm ăn, còn nóng hổi."
Cố Đình Kiêu nhét bánh bao vào tay cô, Thịnh Vãn Yên nhìn anh một cái:
"Anh ăn chưa?"
"Ăn rồi!"
Cố Đình Kiêu nghiêm trang trả lời cô, Thịnh Vãn Yên không tin đánh giá anh từ trên xuống dưới.
Cố Đình Kiêu trong lòng bất ổn, ấp úng nói một câu: "Chưa ăn."
"Anh không đói bụng."
Thịnh Vãn Yên bất đắc dĩ thở dài một hơi, đối tượng của người khác là cùng nhau tiến bộ, đối tượng của cô có thể là Cố Đình Kiêu bị bỏ đói.
Người không biết còn tưởng rằng cô ăn nhiều lắm.
"Em ăn sáng rồi."
"Anh ăn nửa cái, còn lại em ăn."
Cố Đình Kiêu vốn dĩ không muốn, anh sốt ruột đến tìm Thịnh Vãn Yên, chỉ sợ mình đến muộn.
Đến tiệm cơm quốc doanh mua bánh bao thịt, cũng vội vàng mua hai cái, sau đó ôm vào trong ngực, đứng ở cửa khu tập thể chờ.
Chỉ sợ mình tới chậm, bỏ lỡ Thịnh Vãn Yên ra ngoài, anh còn bốn ngày nữa là hết kỳ nghỉ, chỉ sợ thời gian không đủ dùng.
Ngộ nhỡ lúc rời đi, Thịnh Vãn Yên còn chưa đồng ý hẹn hò với mình, vậy lần sau anh đến phải mất mấy tháng, thậm chí hơn nửa năm.
Nếu đến lúc đó bị người khác cướp mất cô, anh không phải sẽ có nỗi khổ không nói ra được sao?
"Anh không ăn, vậy em cũng không ăn."
Cố Đình Kiêu nghe nói như thế, lập tức há to miệng bắt đầu ăn. Mặc dù anh ăn có chút miệng lớn, nhưng lại không có vẻ thô lỗ chút nào.
Cố Đình Kiêu ăn một nửa còn lại của
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền