Chương 1093 : Hoàng Cung
Vào ngày đã định, tại Hoàng cung của Đế quốc Volsey.
Lôi Tát Đức, Adolf, Afra cùng với những cường giả cấp Thần của hai đại đế quốc tập hợp lại với nhau.
Ngoài ra còn có ba Thân Vương của Đế quốc Volsey, nói chính xác hơn thì là hai Thân Vương, bởi vì Tam Thân Vương Lôi Tái Nhân đã bị phế truất.
Đám người nhìn Lôi Tái Nhân với một vẻ mặt có chút thương hại, bởi vì Lôi Tái Nhân lúc này đang bị trói và bị bắt quỳ ở giữa hoàng cung, dáng vẻ trông rất thê thảm.
Lôi Tát Đức và Adolf muốn cầu hòa bình nên đương nhiên phải biểu lộ ra chút thành ý này.
Mâu thuẫn giữa Đế quốc Volsey và Trần Lạc ngày càng trở nên sâu sắc, điều này có liên quan rất nhiều đến Lôi Tái Nhân.
Chưa kể đến tâm tính của Lôi Tái Nhân đã hoàn toàn không còn, cho dù có còn, nhưng đại cục vẫn quan trọng hơn nên phải đem Lôi Tái Nhân ra để hiến tế.
Lôi Tái Nhân quỳ xuống với đôi mắt trống rỗng nhìn xuống mặt đất, hoàn toàn đờ đẫn, không còn chút dáng vẻ kiêu ngạo, vênh váo hung hăng như trong quá khứ.
Lôi Tái Nhân đúng là không bao giờ ngờ rằng bản thân hắn lại có ngày hôm nay.
Chỉ trong vòng nửa năm ngắn ngủi, hắn đã trở thành bộ dáng thê thảm như thế này.
Afra lạnh lùng nói:
“Quay ngược thời gian thực sự không có cách nào phá giải được sao, ta cảm thấy chúng ta có thể liều mạng một lần, chúng ta có nhiều người như vậy, hắn có thể sử dụng quay ngược thời gian được mấy lần chứ?”
Lôi Tát Đức ngẩng đầu lên nhìn bầu trời, khẽ thở dài mà nói:
“Cho dù là Thần thời gian, ta và ông nội ngươi phối hợp cũng không sợ, hắn dám sử dụng quay ngược thời gian với chúng ta, nhất định cũng cần phải có thời gian chuẩn bị, khoảng thời gian này đủ để chúng ta giết chết được hắn.”
“Nhưng mà hắn đồng thời còn là Thần không gian.”
Adolf tức giận đến nghiến răng nghiến lợi:
“Tại sao lại có loại năng lực hư không đi lại vô liêm sỉ như vậy chứ?”
Buổi trưa, Trần Lạc đã đến, ánh mắt hắn liếc nhìn xung quanh một lần, liền nhìn thấy Lôi Tái Nhân đáng chú ý nhất.
Trần Lạc ra vẻ kinh ngạc nói:
“Đã xảy ra chuyện gì vậy, đây đường đường là Tam Thân Vương của Đế quốc Volsey, làm sao lại phải quỳ trên mặt đất thế này?”
Khi Lôi Tái Nhân nghe thấy giọng nói của Trần Lạc, liền ngẩng đầu lên nhìn Trần Lạc, nước mắt không kìm được mà lăn dài trên má.
Gặp phải Trần Lạc, cuộc đời của Lôi Tái Nhân đã bị hủy hoại.
Bất ưng hữu hận().
()Bất ưng hữu hận: không nên oán hận.
(*)Bất ưng hữu hận: không nên oán hận.
Trần Lạc tặc lưỡi, nói:
“Thật là đáng thương.”
Lôi Tái Nhân càng khóc lớn hơn, tiếng khóc đầy thương tâm.
Lôi Tát Đức bay lên, nở một nụ cười hòa nhã, nói:
“Trần Lạc, mối hận thù của chúng ta bắt đầu cũng là vì Tử La Lan, hiện tại Tử La Lan đã chết, ta biết, như vậy tuyệt đối vẫn chưa đủ, Lam Tinh này tùy ý cho ngươi xử lý, ngươi muốn chém muốn giết hắn thế nào cũng được.”
Trần Lạc mỉm cười chỉ vào Lôi Tát Đức:
“Thật tàn nhẫn.”
Sau đó sắc mặt Trần Lạc liền thay đổi:
“Nhưng như này là đủ rồi sao?”
Lôi Tát Đức nhẹ nhàng cười đáp lại:
“Hoặc là, ngươi còn muốn ai khác phải chết đều được.”
Ai chết cũng đều được sao?
Trần Lạc trêu đùa nói:
“Ta còn muốn ngươi chết.”
Lôi Tát Đức sửng sốt một chút, sau đó bình tĩnh cười nói:
“Đương nhiên có thể, chỉ cần là ngươi muốn, hôm nay ta sẽ chết.”
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền