Chương 1140 : Năm Thứ Tư
Giống như có một vài cấp Thần thích ngụy trang, biến thành người phàm để đến trên tinh cầu Versailles?
Sắc mặt của Adolf trở nên tái mét.
Afra gầm lên:
“Ta không tin, ta không tin có một đấng sáng tạo ngang bướng như vậy, nhất định là đã bị hắn lừa gạt.”
Mức độ tức giận của Lôi chỉ bản nguyên đã được chính miệng đại ca thời không bản nguyên thừa nhận, ngươi cũng dám nghi ngờ sao?
Afra ngay lập tức biến mất thành tro bụi.
Đại Thân Vương và Nhị Thân Vương của Đế quốc Volsey là kiểu người gió chiều này theo chiều ấy, liền quỳ xuống.
“Tất cả đều là lỗi của Lôi Tát Đức, Trần Lạc đại nhân vĩ đại, xin hãy tha cho chúng ta.”
Không có ai dám tưởng tượng được bản nguyên lại nhận Trần Lạc làm cha, như thế này thì còn có thể làm gì hắn được nữa chứ?
Quỳ xuống trước có lẽ vẫn còn cơ hội sống sót.
Trần Lạc làm sao có thể bỏ qua cho bọn họ, nhỡ đâu một trong số bọn họ hoặc con cháu của bọn họ cũng là hệ thời không thì phải làm sao?
Từng người từng người một đều có vô vàn những khả năng có thể xảy ra, điều này thực sự quá nguy hiểm.
Nhổ cỏ thì nhất định phải nhổ tận gốc, nếu như để tự mình ra tay sẽ không hay, Trần Lạc liền bí mật cử chó sát thủ đến.
Pháp Vương hưng phấn, chó sát thủ cuối cùng cũng đã được phái đi.
…
Năm thứ tư bùng phát tận thế.
Dưới chân núi có một căn cứ, đó là căn cứ của Mễ Linh.
Cách căn cứ ba dặm, có một đoàn xe đang chạy về hướng căn cứ, đi phía trước là hai chiếc xe tải, ở giữa là một chiếc Audi màu đen.
Mễ Linh ngồi ở ghế phụ, làn da cũng không trắng trẻo hồng hào như lúc ở cùng Trần Lạc mà trông hơi rám nắng, đôi môi khô, dáng người cũng không đẫy đà nhưng lại đem đến một vẻ đẹp khác lạ.
Mễ Linh cảnh giác quan sát xung quanh xem có tang thi hay những người sống sót nào khác có ý đồ xấu không, ẩn sâu trong ánh mắt cô là một tia mệt mỏi khó nhận thấy.
Người lái xe là Mễ Lạp, Mễ Lạp ngược lại vẫn có làn da trắng trẻo, nhưng sắc mặt hơi nhợt nhạt và mái tóc hơi xơ.
Lúc này, Mễ Lạp và Mễ Linh cũng đã là cấp Vương, nhưng dù cjo thực lực có mạnh đến đâu, nếu như không có đủ lương thực, hai người vẫn sẽ bị thiếu dinh dưỡng.
Mục đích của chuyến đi lần này là muốn tìm kiếm một chút vật tư, nhưng tận thế đã xảy ra bốn năm rồi, làm gì còn nơi nào có thể dễ dàng kiếm được vật tư chứ?
Mễ Linh thầm nghĩ, lần sau không sử dụng xe tải nữa, đi tới đi lui sẽ tiêu hao rất nhiều xăng.
Nhìn ra ngoài cửa sổ, Mễ Linh nhất thời có chút lơ đãng, sớm hay muộn một ngày nào đó tang thi sẽ bị tiêu diệt, thế nhưng tương lai còn có thể có hy vọng sao?
Phía trước xuất hiện một nhóm người sống sót trong bộ quần áo rách rưới, khuôn mặt vì đói mà trở nên thiếu sức sống.
Bọn họ đều là những người sống rải rác, không có căn cứ, và chỉ biết bám víu vào nhau để tồn tại.
Bọn họ cũng không thể lúc nào cũng lảng vảng quanh căn cứ của Mễ Linh, vậy nên bọn họ chỉ có thể đi thử vận may ở nơi cách đó vài dặm.
Bọn họ nghe nói thủ lĩnh Mễ Linh của căn cứ này là một người phụ nữ xinh đẹp và mạnh mẽ, đa phần phụ nữ đều có trái tim nhân hậu, bọn họ muốn đến thử vận may.
Nhưng mà bọn họ đã tìm nhầm người,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền