Chương 1142 : Một Cân Rau Củ
Trong một hang động, Trần Lạc xoa xoa tay, phấn khích khi nhìn thấy khoai tây, cải trắng, dưa chuột và cà chua trước mặt.
“Đã lâu rồi ta không được ăn rau củ tươi mới, không ngờ Mễ Linh lại có.”
Trần Lạc cắn một miếng dưa chuột, mùi vị tươi ngon mát lạnh gần như khiến Trần Lạc cảm động rơi nước mắt.
“Ăn ngon quá.”
Chỉ sau khi ăn một cân rau củ, trực tiếp ăn sống, Trần Lạc đã rơi nước mắt và lúc này hắn mới cảm thấy mình là một con người thực sự.
Mễ Linh hóa ra lại còn có thể trồng rau, vậy thì sau này cần chiếu cố cô nhiều hơn.
Ngươi đã nằm trong tầm ngắm của ta.
Sau khi ăn uống no nê xong, Trần Lạc dùng một hòn đá lớn chặn cửa hang, hòn đá lớn không thể ngăn cản những dị năng giả có thực lực mạnh, nhưng khi bọn họ di chuyển hòn đá sẽ phát ra tiếng động, khiến cho Trần Lạc đang ngủ sẽ chú ý.
Trong hang động tối tăm ẩm ướt đấy, Trần Lạc nằm một mình một góc, từ từ chìm vào giấc ngủ.
Trần Lạc nhắm mắt lại, không hiểu tại sao lại nhớ đến dáng vẻ Mễ Linh đang ngủ trong phòng.
Chà, nếu có thể được ôm Mễ Linh ngủ thì thật là tuyệt vời.
Người theo đuổi Mễ Linh có quá nhiều, trong đó có một nhóm là đại lão cấp Vương, nhưng Mễ Linh lại luôn coi thường bọn họ, vậy thì làm sao Mễ Linh có thể coi trọng mỗi lão Lục như Trần Lạc được chứ.
Huống chi, nếu như, nếu như ta thực sự ở cùng với Mễ Linh, những đại lão cấp Vương kia đều muốn khiêu chiến với ta thì phải làm sao?
Ta có nên chạy hay không đây? Ta chỉ có thể sử dụng hư không đi lại làm một cái lão Lục, ta không thể cắt đứt không gian của các hệ không gian khác.
Phụ nữ đều là một mối họa, cũng vô cùng phiền phức, bọn họ sẽ ảnh hưởng đến chuyện ta làm.
Hơn nữa, Mễ Linh tuyệt đối sẽ không bao giờ thích một lão Lục là ta.
Trần Lạc dần dần chìm vào giấc ngủ, trong khi Mễ Linh vừa bị trộm đồ ăn thì đưa tay lên ôm ngực, nghiến răng nghiến lợi, tức giận nói:
“Trần Lạc, nếu như để ta bắt được ngươi, ta sẽ chém chết ngươi.”
Nửa tháng sau, Trần Lạc đã ăn hết toàn bộ đồ ăn trộm được của Mễ Linh.
Biết Mễ Linh có đồ tốt này, Trần Lạc vẫn luôn chú ý đến việc gieo trồng rau củ ở trong căn cứ của Mễ Linh.
Lần trước, Lộ Thiên Trúc chỉ gieo trồng hơn mười cân rau củ, lần này là hơn năm mươi cân.
Trần Lạc trộm một nửa, không phải là Trần Lạc không có cách nào lấy đi hết, mà là hắn muốn để bọn họ tiếp tục gieo trồng, nếu như khiến Mễ Linh, Mễ Lạp chết đói thì ai sẽ trồng rau cho ta chứ.
Mễ Linh tức giận mắng:
“Trần Lạc, ngươi là đồ khốn kiếp, đừng để ta bắt được ngươi.”
Hùng Văn Huệ có tính tình nóng nảy, đồng thời cũng là cấp dưới của Mễ Linh, Mễ Linh còn có chút nhẫn nại, nhưng Hùng Văn Huệ lại không kiềm chế được.
“Trần Lạc, ta...#¥%...@#¥%¥!@!!!!!!!!!!!!!”
“Để bà đây bắt được ngươi, bà đây nhất định sẽ khiến ngươi ngồi không được.”
Trần Lạc hừ một tiếng, ta thừa nhận ta đánh không lại ngươi, nhưng nếu ngươi muốn bắt được ta thì đợi đến kiếp sau đi.
Thành thật mà nói, Trần Lạc rất thích khi Mễ Linh nghiến răng nghiến lợi, tức giận, nhưng lại không thể làm gì được hắn.
Dù cho Mễ Linh có thể làm được gì thì cũng đều là cấp Vương, sức chiến đấu của Trần Lạc không tốt lắm, nhưng tuyệt đối không thể đánh bại hắn trong giây lát.
Trừ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền