Chương 55 - Đối Xử Với Ta Quá Tốt
Trước khi Trần Lạc trở về, Mã Ngọc đã chuẩn bị bắt đầu nấu cơm, hiện tại món ăn cũng đã nấu xong, chỉ chờ Trần Lạc trở về sẽ dọn ra.
Dựa theo yêu cầu của Trần Lạc, trước tiên đi hấp hai con cá chẽm cho Mễ Phạn. Đến khi món ăn này được bưng đến trước mặt Mễ Phạn, mùi hương thơm ngon đã tràn ngập cả phòng.
Mễ Lạp cũng thích ăn cá, nhưng đây là làm cho Mễ Phạn, nếu không có những người khác chắc chắn cô đã đi cướp một con rồi. Nhưng hiện tại mọi người đang ở đây, nhưng cô ngại nên không dám làm thế. Chỉ có thể lén lút nuốt nước miếng. Hu hu hu, Mễ Phạn, ngươi cũng không biết chừa cho ta một con, bình thường ta yêu thương ngươi vậy mà.
Tay nghề của Mã Ngọc đương nhiên khỏi phải bàn, ngửi thấy mùi thơm mê người như vậy, Mễ Phạn kích động muốn khóc. Ông trời có mắt rồi, Mễ Phạn ta đây lại được ăn cá, lại còn là cá thơm ngon như vậy. Mễ Phạn sung sướng kêu lên một tiếng, bắt đầu ăn món ăn đã được chuẩn bị riêng cho nó.
Mễ Lạp ngồi bên cạnh nhìn mà cảm thấy hồn vía lên mây. Trần Lạc thì lại thừa dịp Mễ Phạn đang tập trung ăn cá, hai tay không nhịn được mạnh mẽ vuốt bộ lông xinh đẹp của Mễ Phạn.
Vuốt mèo thật sướng, càng vuốt càng sướng. Mễ Phạn không nhịn được nữa mà nói:
“Nhẹ thôi, nhẹ thôi, ngươi cứ vuốt như vậy, ta sẽ bị ngươi vuốt trụi mất.”
…
Trên thực tế, trong không gian dị năng của Trần Lạc không biết có bao nhiêu món ăn, lấy ra xong là ăn cơm ngay được rồi.
Nhưng hiển nhiên Mã Ngọc nấu ăn ngon hơn nhiều, hơn nữa Trần Lạc đã kiềm chế đến mức sắp chết tới nơi rồi. Để Mễ Lạp đói bụng một lúc nữa thì chốc lát mới ăn ngon hơn được.
Cũng không để Mễ Lạp đợi lâu, chẳng mấy chốc món cá chiên dầu đã được làm xong rồi, đây mới thực sự là cá khô nhỏ chứ. Mễ Lạp ra sức nuốt nước miếng, con mắt nhìn chằm chằm vào con cá chiên như một tên trộm.
Mễ Phạn không rụt rè chút nào, nó còn chưa ăn xong món cá lư hấp do Mã Ngọc tự tay nấu thì nó lại nhớ đến món cá khô nhỏ.
“Trần Lạc! Trần Lạc! Ngày mai ngươi làm cá khô nhỏ cho ta đi, ngươi muốn răn dạy ta thế nào thì cứ răn dạy thế ấy.”
EQ thấp: Thật hả? Nói lời giữ lời!
Trần Lạc nói:
“Mễ Phạn, ngươi biết điều như vậy, ngươi muốn ăn cái gì ta cũng sẽ cố gắng chuẩn bị cho ngươi.”
Mễ Phạn cảm động huhu:
“Trần Lạc, ngươi đối xử với ta tốt quá rồi!”
Trần Lạc nói với Mễ Lạp:
“Mễ Lạp, ngươi đói chưa, ngươi ăn trước một chút cá chiên để lót dạ đi.”
Mặc dù Mễ Lạp thèm muốn chết rồi, nhưng do được giáo dục tốt nên Mễ Lạp vẫn lắc đầu:
“Không, chị Ngọc đang bận, đợi chị Ngọc đến đây với chúng ta đã.”
Trần Lạc thấy sự kiên trì của Mễ Lạp thì cũng không khuyên thêm nữa. Các món còn lại lần lượt được nấu xong. Có Tô Đại Trụ với cấp bậc dạ dày lớn như cái thùng cơm, phía Trần lạc, trừ món tráng miệng ra thì có tổng cộng tất cả tám món ăn và một món canh, đồng thời phần ăn cũng rất lớn nếu không thì sẽ không đủ ăn.
Trong một tuần, trừ lúc Trần Lạc đặc biệt phân phó nếu không Mã Ngọc sẽ không nấu lặp lại các món ăn. Người khác có gì thì ăn nấy, bọn họ vốn không chọn, bọn họ có thể lựa chọn ư? Có cái ăn đã là tốt lắm rồi!
Trần Lạc đang nghĩ xem bản thân mình
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền