Chương 57 - Ngày Thứ Hai Mươi Sau Tận Thế
Mã Ngọc đóng gói mang theo công cụ nấu ăn, một chút gia vị với vật dụng hàng ngày. Trần Lạc và Tô Đại Trụ chỉ mang theo một ít quần áo. Chưa đến năm phút, Trần Lạc và những người khác đã thu dọn xong.
Buồng lái của chiếc xe tải hạng nặng rất lớn, bốn người, một mèo, một chó không có vẻ chen chúc chút nào.
Trên xe, Tô Đại Trụ đang xem một bộ phim truyền hình cổ trang, nhân lúc hiện giờ rảnh rỗi, hắn lấy điện thoại ra chơi như bị nghiện. Mễ Phạn tò mò ngồi xổm ở phía sau để nhìn Tô Đại Trụ. Trong điện thoại vang lên một giọng nữ nũng nịu: “Xấu quá đi, sao giờ ngươi mới đến.”
Tô Đại Trụ vui vẻ cười khúc khích. Mễ Phạn cũng nhìn say sưa ngon lành. Mễ Lạp rất hâm mộ, điện thoại của cô hết pin từ lâu rồi, cô ghét bỏ còn không dùng được như cục gạch.
Thấy vẻ mặt của Mễ Lạp, Trần Lạc lấy ra một chiếc điện thoại và một cục sạc dự phòng, rồi đưa chúng cho mễ Lạp.
“Cầm lấy chơi đi, bên trong có rất nhiều phim, tiểu thuyết và trò chơi, ta đang còn một chiếc laptop ở đây nữa, ngươi có muốn không?”
Trần Lạc có tận mười mấy chiếc laptop, nhưng hắn không mua quá nhiều, bây giờ thành phố đã có kỹ thuật số rồi, không nên mua quá nhiều thứ này.
Mễ Lạp cảm thán nói:
“Trần Lạc ca ca, ta cảm giác ngươi giống như Doraemon vậy, có túi thần kỳ cái gì cũng có.”
Đến gần khu chung cư của Mễ Lạp, Trần Lạp do dự nên dừng xe tải hạng nặng ở đâu. Nghĩ ngợi xong thì hắn lập tức bình thường trở lại, nếu đỗ tùy tiện thì xe tải hạng nặng sẽ lập tức mất giá trị.
Sau khi tiến hóa đến cấp một, tang thi sẽ không đần độn, biết tránh né rồi sẽ không mặc để người khác tông vào. Hơn nữa sau cấp một, tang thi sẽ giống như con người, có thể tung ra đủ loại dị năng, chỉ là sức mạnh rất yếu. Mặc dù yếu, nhưng chúng cũng có thể gây ra mối đe dọa cho xe tải hạng nặng.
Ngày thứ hai mươi sau tận thế, tang thi bắt đầu liên tục tiến hóa, bây giờ có rất nhiều tang thi đã tiến hóa đến cấp một vì đã ăn thịt người. Tốc độ tăng cường sức mạnh của người sống sót không đuổi kịp tang thi thì kết cục không cần phải nói nhiều.
Trần Lạc lái xe vào khu chung cư của Mễ Lạp, sau đó hắn tùy tiện tìm một nơi để dừng lại.
Bây giờ, Mễ Lạp thấy tang thi cũng không sợ, cô không hề hoảng hốt, sự thay đổi xảy ra vỏn vẹn chỉ trong vòng vài giờ mà thôi.
Nơi tốt nhất để ở tạm là căn nhà phía đối diện nhà của Mễ lạp. Cánh cửa của căn nhà này đóng chặt, nhưng cửa sổ lại mở, chứng tỏ không có ai ở nhà.
Tô Đại Trụ tùy tiện bò lên tầng hai, tay hơi dùng sức một chút, hàng rào chống trộm đã phá vỡ ngay lập tức. Cửa đã được khóa bằng chìa khóa, từ trong nhà cũng không mở ra được, không ai có kỹ năng mở khóa nên Tô Đại Trụ đành bạo lực mở ra, nhưng cánh cửa đã hỏng.
Cửa không phải là mánh khóe phòng ngự vững chắc, nhưng nếu có ai đó xông vào thô bạo thì cánh cửa vẫn sẽ giúp cảnh cáo một tiếng. Nếu không thì mèo, chó, hay chuột xông vào đều có thể sẽ đe dọa sự an toàn của mọi người.
Mễ Lạp suy nghĩ một chút rồi nói:
“Hay là đến nhà ta ở đi, nhà ta có bốn phòng ngủ và một phòng khách, vừa vặn đủ ở.”
Trần Lạc có thể từ chối ư? Ta muốn tự mình bảo
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền