Chương 60 - Tại Sao Lại Ít Như Vậy?
Không có hướng dẫn nên ba người lại đi nhầm đường…
Dọc theo đường đi, Mễ Linh thiếu ăn thiếu uống. Trong lòng còn nhớ tới Mễ Lạp, cả người hết sức tiều tụy. Thời gian dài nhất là Mễ Linh một ngày không ăn gì.
Mễ Linh u buồn nghĩ, ta đã sống gian nan như thế. Vậy Mễ Lạp nhu nhược thì như thế nào? Là đã chết đói ở trong nhà, hay là lúc ra ngoài tìm vật tư, bị tang thi ăn? Vì vậy, Mễ Linh thường xuyên gặp ác mộng.
Mễ Lạp nghĩ, ngươi nói bậy. Ta ăn uống còn tốt hơn khi ngươi ở nhà trước mạt thế.
Nhà ở ngay trước mắt, nhưng còn có một đoạn đường khó đi nhất trong thành phố. Mễ Linh cầu nguyện trong lòng. Mễ Lạp ngươi kiên trì còn sống nha. Chị đặc biệt để lại cho ngươi một miếng chocolate.
…
Càng đến gần nhà, lòng Mễ Linh càng hỗn loạn, sợ sau khi về đến nhà, thấy cảnh tồi tệ nhất mà bản thân tưởng tượng, hoặc là Mễ Lạp mất tích không thấy rồi.
Mễ Linh ở phía trước, Trương Chấn và nam sinh Vương Tân Vũ đi theo phía sau. Nhìn hai người này, Mễ Linh lại thấy mệt.
Chiến đấu theo hướng gió thì được, ví dụ như lúc có một hai con tang thi. Chứ tang thi vừa nhiều lên, thì chỉ biết núp sau mình, chạy còn nhanh hơn bản thân cô. Làm gì cũng không xong, ăn gì cũng không thừa.
Cũng không thể nói không có tác dụng gì, khi gặp những người sống sót khác, coi như miễn cưỡng bổ sung thêm nhân số, đối phó với một ít tang thi, có thể giúp cho bản thân bớt bỏ ra một ít sức lực hơn.
Ngoài miệng thì bảo là đang giúp cô tìm em gái, nhưng Mễ Linh cảm thấy bọn hắn muốn kiếm một “cái đùi to” để ôm, đồng thời tiếp cận bản thân.
Các ngươi dù sao cũng bỏ ra chút sức lực đi chứ. Nếu tìm được Mễ Lạp rồi, tốt nhất là vạch rõ giới hạn với bọn họ, Mễ Linh thầm nghĩ ở trong lòng.
Cuối cùng, Mễ Linh đi đến cửa của khu chung cư, Mễ Linh đã chuẩn bị sẵn sàng chiến đấu. Bình thường khu chung cư này có bao nhiêu người lẽ nào cô không biết à? Tang thi khẳng định không ít. Đoạn đường trăm dặm chỉ còn nửa dặm, không thể đến cuối đường lại bất cẩn lật xe.
Nhưng sau khi cô đi vào khu chung cư, lại cảm thấy không thể tin nổi, toàn bộ tang thi trong khu chung cư không nhiều, chỉ có hai ba con.
Tại sao lại ít như vậy?
Không cần biết vì lý do gì, đối với Mễ Linh mà nói là chuyện tốt.
Lúc đi ngang qua siêu thị, Mễ Linh theo bản năng nhìn về hướng siêu thị, nếu có thể thuận tiện đem về một ít vật tư, vậy thì càng tốt rồi.
Hai người Trương Chấn và Vương Tân Vũ còn nhanh hơn Mễ Linh. Nhưng để bọn họ phải thất vọng rồi, bên trong mấy siêu thị đều trống rỗng.
Dọc đường đi, ngoại trừ những ngày đầu, gặp được một cái có hàng hoá. Sau đó nếu gặp được siêu thị, mười cái thì tám cái trống không, hai cái còn lại thì có rất nhiều tang thi, bọn họ không dám đi vào.
Chuyện này cũng rất bình thường, tang thi rất đáng sợ, nhưng đói bụng còn đang sợ hơn. Gặp phải tang thi không nhất định sẽ chết, nhưng đói, thực sự có thể đói chết người. Người nào dũng cảm, dọn vài lần, có thể dọn sạch một cái siêu thị.
Không quản được nhiều như vậy, Mễ Linh sải bước chạy đến dưới lầu nhà mình, không có tang thi nào, cô cũng không cần kiêng kị điều gì, lớn tiếng gọi:
“Mễ Lạp, Mễ Lạp ngươi có đó không?”
…
“Tối nay ăn thịt
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền