Chương 63 - Giải Tán
Lúc này, bọn họ đã chạy tới cửa nhà Mễ Lạp, Trương Chấn và Vương Tân Võ vội vàng muốn đi uống nước.
Hai người đi thẳng đến phòng bếp, thấy Mã Ngọc đang ôm một thùng nước trong định đổ nước vào nồi cơm.
Trương Chấn không nói lời nào, lập tức cướp thùng nước còn thừa một phần ba trong tay Mã Ngọc đi, ôm lên trực tiếp ghé miệng vào uống ừng ực.
Nếu Vương Tân Võ đứng bên cạnh không thúc giục, Trương Chấn có thể uống nửa phút.
Vương Tân Võ cũng không chê trong thùng của nước miếng của Trương Chấn, nhận lấy thùng nước rồi ngửa đầu uống.
Mã Ngọc nhìn bộ dạng như ăn mày của hai người này, thấy bọn họ ôm thùng nước lên uống luôn, lập tức cảm thấy chán ghét không thôi.
Mã Ngọc cả giận nói:
"Chỗ này có cốc uống nước, các người không thể đổ vào cốc rồi uống sao? Các người uống như vậy, còn những người khác thì sao đây?"
Trương Chấn không thèm để ý nói:
"Xin lỗi ha, tại chúng ta khát quá thôi, yên tâm đi, chúng ta không có bệnh gì cả."
Vương Tân Võ lại bất mãn nói:
"Các ngươi ngồi trong nhà, không đi ra ngoài phơi nắng, đương nhiên là không biết khát khô cổ là thế nào, ngươi có biết suốt đường đi chúng ta đã phải chịu khổ thế nào không?"
Trương Chấn đứng cạnh phụ họa:
"Đúng thế đúng thế, ngươi thông cảm chút, lần sau ta không làm vậy nữa."
Mã Ngọc lạnh mặt, tại sao ta phải thông cảm cho các ngươi, ta thèm để ý các ngươi chịu khổ hay không chắc, có phải ta bắt các ngươi chịu khổ đâu.
Mễ Linh lắc đầu, cô lười phải nói, dù sao ăn xong bữa cơm này là mọi người cùng giải tán rồi.
Mễ Lạp đau lòng cho chị gái mình, đưa túi nước dinh dưỡng còn hơn một nửa của mình cho Mễ Linh uống.
Mễ Linh cũng khát khô cổ, uống hơn một nửa, để lại một nửa cho Mễ Lạp, có điều cô cảm thấy càng uống lại càng khát.
Loại đồ uống tốt như vậy cứ để lại cho Mễ Lạp nhiều một ít.
Trương Chấn và Vương Tân Võ uống nước xong đi ra khỏi phòng bếp, bắt đầu đánh giá phòng ở, bọn họ cảm thấy rất vừa lòng, không hổ là nhà của hoa khôi, không chỉ rộng rãi thoáng mát, phong cách trang hoàng cũng rất sang trọng.
Chỉ là đáng tiếc trong nhà này còn một tên đàn ông khác.
Trương Chấn đột nhiên ngẩn người ra, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Pháp Vương đang nằm dưới ghế sô pha.
Chó.
Một con chó còn sống.
Hơn nửa tháng vừa qua, hắn chỉ được ăn một ít thực phẩm rác rưởi, toàn là thức ăn nhanh, không phải mì ăn liền thì là bánh mì, snack khoai tây, bánh quy các loại, hơn nữa còn không đủ ăn.
Bụng hắn đã sắp không chịu nổi.
Tục ngữ có câu, thịt chó lăn ba vòng, thần tiên đứng không vững.
…
Trương Chấn chịu ảnh hưởng của bậc ông cha, thường xuyên ăn thịt chó.
Đặc biệt là lẩu thịt chó, trước khi mạt thế bắt đầu cũng là một món ngon khó cưỡng.
Hiện tại, trong mắt Trương Chấn, Pháp Vương còn có sức hấp dẫn hơn Mễ Linh nhiều.
Vương Tân Võ cũng không hơn Trương Chấn là bao.
Đột nhiên thấy thịt tươi trước mặt, có ai có thể chịu được?
Nhưng, Pháp Vương đang lười biếng nằm dưới ghế sô pha, không phải là loại chó để thịt bị nhốt trong lồng sắt, mà là chó có người nuôi dưỡng.
Trương Chấn chỉ vào Pháp Vương nói:
"Đây là chó của ai vậy?"
Trần Lạc cười hà hà nói:
"Chó của ta."
Trần Lạc dùng đầu gối để nghĩ cũng biết hai người này đang suy tính chuyện gì.
Trương Chấn cau mày, chậm rãi nói:
"Người anh em, không phải ta
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền