Chương 72 - Đợi Ba Ngày
Mà Mễ Linh thì sao? Cô có thể biết đến sự tồn tại của tinh thể, rồi mỗi ngày hấp thu nhiều đến ói ra không?
Pháp Vương có thể đột phá cấp ba cũng chỉ là chuyện ngày một ngày hai, hoặc là đêm nay, hoặc là đêm mai.
Còn Mễ Linh, chậc, nếu không có quy tắc thì chắc chắn sẽ bị Pháp Vương gài chết.
Mễ Linh giận không thể chịu nổi, tên Trần Lạc này dám làm nhục ta đến thế, dám lấy một con chó ra so sánh với ta.
Nhìn thấy trạng thái hiện tại của Mễ Linh, Trần Lạc lập tức rụt đầu:
"Được được được, ngươi lợi hại hơn Pháp Vương, được chưa."
Ngoài miệng nói ai lợi hại hơn ai, hoàn toàn không có nghĩa lý gì cả.
Pháp Vương cũng rất không vui, yếu hơn ta thì mất mặt lắm chắc?
Trần Lạc nói:
"Chỉ nói không thì không có ý nghĩa gì cả, đợi đến ba ngày sau đánh một trận là biết ngay thôi."
Mễ Linh còn đang muốn nói gì đó, chợt nhìn thấy Pháp Vương đang quỳ rạp trên mặt đất đứng bật dậy, lộ ra vẻ cảnh giác.
"Rầm rầm rầm."
Tiếng đập cửa vang lên.
Giọng nói của một người phụ nữ vang lên theo.
"Mễ Linh Mễ Lạp, các ngươi có ở nhà không?"
Mễ Linh im lặng, buổi trưa cô về nhà đã bị người khác nhìn thấy rồi sao?
Cô cảm thấy giọng nói này hơi quen tai, nhưng lại không thể nhớ ra nổi người đó là ai, chắc là người phụ nữ nào đó cùng sống trong khu chung cư này.
Người phụ nữ kia lại lên tiếng cầu xin:
"Mễ Linh, ta đã nhìn thấy ngươi trở về, cầu xin ngươi, cho ta chút gì đó để ăn với, đã hai ngày nay ta không ăn gì rồi, cho ta chút gì đó để ăn đi mà."
Nếu không trả lời, chỉ sợ người phụ nữ này sẽ cứ tiếp tục gõ cửa, tuy không gây ra nguy hiểm gì cả, nhưng mà rất phiền toái, hơn nữa đám người Trần Lạc cũng không tiện nói chuyện.
Lúc này tâm trạng của Mễ Linh đang cực kỳ không tốt, cô đi đến trước cửa, lạnh mặt nói.
"Hai ngày nay không ăn gì? Vậy có nghĩa là hai ngày trước ngươi đã ăn rồi đúng không?"
Trần Lạc:
"..."
Câu trả lời của ngươi đúng là tuyệt phẩm.
Người phụ nữ ngoài cửa Trương Cần: ???
Ngươi đang nói tiếng người sao?
Mễ Linh lạnh nhạt nói:
"Ta cũng không có đồ ăn, cút đi."
Lời nói của Mễ Linh rất vô tình, có vẻ đã làm Trương Cần biết khó mà lui.
Sắc mặt Mễ Linh không tốt, thấy Mễ Lạp đang dùng ánh mắt kỳ quái nhìn mình, Mễ Linh thở dài, bắt đầu dạy dỗ Mễ Lạp.
"Mễ Lạp, theo lý thuyết, chúng ta có đồ ăn thì nên chia sẻ cho người này một chút, dù sao người này rất đáng thương, đã hai ngày rồi không được ăn gì cả."
"Nhưng mà, cho dù chúng ta cho cô ta bao nhiêu thì cũng sẽ có một ngày cô ta ăn hết đồ ăn, nếu cô ta ăn hết lại đi tìm chúng ta thì chúng ta phải làm sao đây?"
"Cho hay không cho? Nếu tiếp tục cho, cô ta cũng sẽ tiếp tục đòi thêm, nếu không cho, thì những đồ vật cho cô ta lần trước coi như là bỏ phí, cô ta không chỉ không biết ơn chúng ta, ngược lại còn căm hận chúng ta."
"Cho càng nhiều, hận thù của cô ta càng lớn."
"Chính chúng ta đây muốn tồn tại đã rất khó, sao có thể liên tục chia sẻ đồ ăn cho cô ta được, thà rằng từ chối cô ngay từ đầu."
"Người thích ứng được thì mới sống sót, cô ta không tìm thấy đồ ăn, nếu chết cũng chỉ có thể trách cô ta quá yếu đuối."
"Cho nên, sau này đừng dễ dàng cảm thấy đáng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền