ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 88. Suy Nghĩ Nhiều Rồi

Chương 88 - Suy Nghĩ Nhiều Rồi

Mộ Thiên Ca bưng thịt vịt nướng lên, đi sang Trần Lạc nhà. Cửa đóng nên cô không vào được, cũng không thể dùng phương thức bạo lực để mở.

Một con chó đột nhiên xuất hiện, là Pháp Vương, nó ra xem là ai đến đây.

Mộ Thiên Ca cảnh giác, con chó này sẽ không nhào lên cướp thịt vịt nướng của ta đâu nhỉ?

Ngươi mà dám cướp, đừng trách ta ra tay ác độc.

Mộ Thiên Ca là dị năng giả hệ tinh thần, cô có thể sử dụng đòn công kích bằng tinh thần và cũng điều khiển được các vật phẩm ví dụ như châm sắt, dao găm. Bây giờ cô mới chỉ đạt đến cấp hai, cô chưa thể sử dụng đòn công kích bằng tinh thần được, nhưng cô có thể điều khiển đồ vật, lấy đồ vật trên không trung.

Tuy nhiên cô suy nghĩ nhiều rồi, Pháp Vương sẽ coi trọng món đồ chơi của cô ư?

"Gâu gâu gâu gâu."

Đồ chó Pháp Vương, ở trước mặt ta, ngươi còn không bằng món thịt kho tàu đâu, đừng có mà dùng mỹ nhân kế.

Bữa cơm sắp bắt đầu, Trần Lạc nghe thấy tiếng động thì xuống xem một chút. Mộ Thiên Ca mỉm cười nói:

"Mở cửa đi, ta đưa cho Mễ Linh một ít đồ ăn."

Trần Lạc vui vẻ. Ồ! Thật không hổ là chó liếm mà! Ta cũng không thể phá vỡ tấm lòng cầu tiến của người ta nhỉ? Trần Lạc cười nói:

"Đưa cho ta đi, ta sẽ mang lên cho."

Mộ Thiên Ca lắc đầu:

"Không được, ta phải tự bưng cho cô ấy."

Tên nhóc, nếu ngươi lén lút ăn riêng món vịt nướng mà ta đưa cho Mễ Linh thì ta phải làm sao đây? Pháp Vương lắc đầu, đến con chó nhìn thấy cũng phải lắc đầu, ngươi nghĩ nhiều rồi.

Trần Lạc không thể để Mộ Thiên Ca bước vào biệt thự của mình được, ngộ nhỡ cô thấy đồ ăn của bọn họ rồi suy sụp tinh thần thì hắn phải làm sao?

A! Mộ Thiên Ca nghĩ lại, nếu để tên nhóc Trần Lạc trộm ăn vịt nướng, sau đó ngày mai ta được dịp hỏi Mễ Linh một chút, cứ như vậy chẳng phải bộ mặt ích kỷ, tham lam và xấu xí của Trần Lạc sẽ bại lộ ra ánh sáng rồi sao? Nghĩ đến đây, Mộ Thiên Ca chịu đựng sự đau lòng đưa vịt nướng cho Trần Lạc.

Tiết kiệm cho cái miệng của chị em khác nữa, nếu Mễ Linh thích ăn thì hãy đưa một con còn lại cho cô. Mộ Thiên Ca nở nụ cười, cô hài lòng thỏa mãn đi về phòng của mình. Nghĩ đến khung cảnh vui vẻ khi Mễ Linh ăn vịt nướng, Mộ Thiên Ca cảm thấy ngọt ngào như đang ăn kẹo.

Trần Lạc lắc đầu, haiz… Chó liếm đáng thương. Trần Lạc đang định lên tầng thì hắn trùng hợp gặp Mễ Linh đang đi xuống tầng. Mễ Linh ngạc nhiên nhìn món vịt nướng ấy, cô hỏi hắn lấy ở đâu?

Trần Lạc bĩu môi nói:

"Mộ Thiên Ca mang tới đó."

Mễ Linh ngạc nhiên:

"Bọn ta không có tình cảm qua lại gì cả, cô ấy đưa cái này làm gì?"

Thịt vịt nướng ở chỗ Trần Lạc, ai sẽ ăn? Mễ Linh thật sự không hiểu được cô và Mộ Thiên Ca đâu phải bạn bè, cô nên nhận thế nào đây?

Trần Lạc cười nhạo nói:

"Cô ấy thích tặng thì tặng thôi."

Nói xong, Trần Lạc tiện tay ném vịt nướng mà Mộ Thiên Ca cắn răng đưa cho hắn vào thùng rác mà không đau lòng chút nào. Hắn cũng không dám giữ lại đồ của người lạ.

Mễ Linh thấy thế thì hơi tiếc, tiếc đống đồ ăn bị lãng phí. Cô vô thức nhìn Pháp Vương một chút, đừng lãng phí chứ? Pháp Vương vẫy đuôi bỏ đi, chó thật sự không ăn đâu.

Mộ Thiên Ca quay về nghĩ ngợi, món vịt nướng này

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip