Chương 261.1: Ký ức là vĩnh hằng
"Vậy, vậy Tiểu Hiên xin nhờ anh chăm sóc."
Chu Thần lấy hết can đảm quay đầu lại, hơi cúi người về phía tang thi áo khoác, nhờ nó chăm sóc cho Tiểu Hiên.
"Được." Tang thi áo khoác từ trong cổ họng bật ra một chữ, nụ cười trên mặt vẫn không hề tắt. Máu đen chảy càng nhiều, chiếc áo khoác trên người càng thêm đen bóng.
Cùng lúc ấy, không biết từ lúc nào, ba "bé đáng yêu" to xác đã cầm lấy giỏ trái cây, ăn một cách ngon lành. Những quả đào mật lớn nhanh chóng bị mấy con tang thi ăn sạch, hạt đào cũng bị nhai nát nuốt vào bụng. Răng đúng là tốt! Dược-không-thể-ngừng và Lão tài xế ăn xong đào liền chìa tay về phía tang thi áo khoác, trong đôi mắt mục rữa mang theo một tia mong đợi nho nhỏ. Vốn dĩ chúng không thích ăn trái cây, nhưng sau này Khương Minh cho chúng một ít và cưỡng chế chúng ăn hết. Từ đó về sau, chúng đã tìm thấy niềm vui trong việc ăn trái cây. Cảm giác này nói không rõ, chỉ cảm thấy ăn trái cây sẽ làm chúng vô cùng sung sướng, tương tự như cảm giác gặm người.
Tang thi áo khoác có trí thông minh tương đối cao, sau khi ăn hết trái cây lão đại cho, nó cũng thử tìm một vài loại quả khác để ăn, nhưng hoàn toàn không có được cảm giác đó, bèn từ bỏ. Hôm nay, trái cây do cô gái loài người trên mặt không có chút thịt thối nào (trông chẳng đẹp chút nào) đưa cho lại có cảm giác tương tự như của lão đại. Nhai vào cảm giác cực kỳ gây nghiện.
Tang thi áo khoác lấy từ trong giỏ ra mấy quả, đặt vào hai bàn tay to mục rữa. Tay Lý Hiên cũng được tang thi áo khoác nhét cho một quả, chỉ có điều cấp bậc của cậu bé tương đối thấp, phản ứng luôn chậm nửa nhịp, nghi hoặc nhìn trái cây trong tay, một lúc lâu vẫn không đưa lên miệng.
Đột nhiên, thân hình cao lớn thẳng tắp của nó hơi khựng lại. Trong bộ não mục rữa, vốn trước nay không mấy khi được sử dụng, bỗng xuất hiện một hình ảnh. Cũng là một cảnh tượng tương tự. Trong tay nó đang cầm rất nhiều trái cây, có hai bàn tay một lớn một nhỏ đang chìa về phía nó, muốn xin trái cây.
Nó đặt trái cây vào hai bàn tay to mục rữa của thuộc hạ, hình ảnh trong đầu và hiện thực chồng lên nhau. Trong bức tranh ký ức, trái cây cũng được đặt vào trong hai bàn tay một lớn một nhỏ kia. Cô bé và người phụ nữ trên mặt đều nở nụ cười hạnh phúc. Khóe miệng của tang thi áo khoác cũng bất giác nhếch lên. Nó dường như vẫn chưa hiểu "hạnh phúc" có nghĩa là gì, nhưng cảm giác đó thật vi diệu. Đó là cảm giác mà trong ký ức hữu hạn của mình, nó không muốn quên nhất.
"Rắc rắc..."
Tang thi áo khoác cầm lên một quả táo, bắt đầu ăn, vừa ăn vừa dò xét ký ức trong đầu mình. Không biết là do ăn trái cây, hay là vì cấp bậc của chính nó ngày càng cao, những hình ảnh nó có thể tìm kiếm được ngày càng nhiều. Nó nhìn thấy cô bé ngoan ngoãn đeo cặp sách nhỏ chạy về phía xe buýt của trường, cũng nhìn thấy bóng dáng bận rộn trong bếp của người phụ nữ hiền thục xinh đẹp.
Tang thi áo khoác mê mang ngẩng đầu nhìn lên không trung. Tại sao nó lại cảm thấy hai gương mặt đó vừa đẹp lại vừa đáng yêu nhỉ? Điều này không phù hợp với thẩm mỹ của nó, rõ ràng trên mặt không có một chút thịt thối nào, trắng nõn bóng loáng, hoàn toàn không thể rách ra một cách đẹp đẽ khi nói chuyện!
Hình
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền