Chương 105: Đoàn người sống sót! (2)
- Ngươi nói cũng có lý, như vậy, lần này ta tự mình đi, bọn hắn thì tạm thời ở lại nơi này với ngươi, thứ nhất có thể nghỉ ngơi một chút, thứ hai cũng có thể bảo vệ cho mẹ con hai người các ngươi.
Vương Song suy nghĩ một chút, rồi quyết định.
- Tiểu Song, ta và ngươi cùng đi! Một mình ngươi quá nguy hiểm, tốc độ của ta rất nhanh, gặp nguy hiểm, ta cũng có thể thoát khỏi cái chết, sẽ không liên lụy đến ngươi!
Lúc này Lý Tân đột nhiên đứng dậy, nhìn Vương Song, cau mày nói.
Lý Tân lo sợ tình cảnh đại chiến cuối cùng với Biến Dị Giả lại xuất hiện lần nữa, đến lúc đó bên cạnh Vương Song không có ai, chẳng phải là chết chắc rồi sao, bởi vậy, Lý Tân cùng đi với Vương Song, như vậy ít nhất hai người còn có thể tiếp ứng một chút.
Vương Song cười vẫy vẫy tay:
- Không cần, tiểu Tân, lần này ta đi một mình ngược lại rất thuận tiện, muốn đi thì đi, muốn đánh thì đánh, đám Zombie bình thường cũng đừng nghĩ vây được ta, hơn nữa ta còn có mấy viên lựu đạn đây, nếu thực rơi vào hoàn cảnh nguy hiểm, ta sẽ không lãng phí chúng!
Lúc này mọi người mới nhớ tới khi bọn hắn ở đồn cảnh sát tìm được mấy đồ tốt, một viên lựu đạn bắn xuống, cho dù tường đồng vách sắt cũng sẽ bị đạp nát, bởi vậy, sự lo lắng trong lòng tất cả mọi người mới buông xuống một chút.
Lý Tân suy nghĩ, thấy Vương Song kiên trì như vậy, không lên tiếng nữa.
Mà những người không biết chuyện, ví như Vu Phượng, Trương Lỗi, Tô Vi, Lưu Hâm thì mang vẻ mặt không thể tin được nhìn Vương Song, tên này còn có lựu đạn! Ngay cả Đổng Châu cũng có chút kinh ngạc, tiểu tử này thế mà mang đến cho mình rất bất ngờ, so với những chuyện bản thân đã trải qua mười năm cộng lại còn nhiều hơn, thật không biết còn có thể mang đến cho mình bao nhiêu kinh hỉ nữa.
- Được rồi, các ngươi ở lại nhà Đổng Châu đợi, ta đi trước, địa điểm xung quanh không ít, khoảng cách cũng không gần, khả năng buổi tối sẽ không về được, các ngươi không cần lo lắng!
Vương Song dứt lời muốn rời đi.
- Đại ca ca, sao ngươi lại đi rồi?
Lúc này, Mộng Kỳ lần nữa từ trong phòng đi ra, bị Đổng Châu đuổi đi có chút không vui, hơn nữa nhìn thấy Vương Song sắp phải rời đi, có chút khẩn trương mở miệng hỏi, nói xong bắt được góc áo Vương Song, đôi mắt trong veo như nước mở to nhìn về phía Vương Song, thỉnh thoảng lại quay đầu lại nhìn mẹ mình, giống như muốn hỏi thăm.
- Ha ha, Mộng Kỳ, Đại ca ca có chút việc phải đi làm, rất nhanh sẽ trở lại!
Vương Song cười an ủi tiểu nữ hài một chút, nói xong, từ trong túi tiền lấy ra một viên kẹo đường màu vàng đưa cho nàng:
- Mộng Kỳ nghe lời, đại ca ca trở về sẽ mang cho ngươi đồ ăn ngon được không?
Ai ngờ tiểu nha đầu vậy mà trợn mắt, dừng một chút rồi cầm lấy kẹo đường của Vương Song, nói rằng:
- Người ta đã sớm đã qua tuổi ăn kẹo, ngươi còn đối với ta như tiểu hài thế hả? Hừ?
Tuy nói vậy, nhưng nàng vẫn nắm chặt viên kẹo kia trong tay.
Mọi người hiểu ý cười cười, thân thể Vương Song hóa tàn ảnh biến mất, đối với toàn cảnh trong bản đồ thành phố Giang Nam, hôm nay hắn cũng đã xem hết toàn bộ, bởi vậy, không cần người dẫn đường.
......
Một giờ sau, thân ảnh Vương Song xuất hiện ở nóc một tòa cao ốc, nhìn phía xa trời chiều dần
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền