Chương 60: Luyện tập kỹ thuật dùng súng!
Vương Song trầm mặc, không biết vì sao khi nhìn thấy ánh mắt này, đột nhiên hắn muốn nói hết tâm sự của mình, tựa như muốn mang hết nỗi khổ bên trong mình nói ra.
Trong ánh mắt hiện lên tia ký ức, nhớ tới người tỷ tỷ của mình có thể đã gặp cảnh tượng khủng bố như vậy ở thành phố Giang Nam, hận không thể trực tiếp chạy vào nội thành để cứu nàng ra, còn có đứa cháu ngoại mới một tuổi của mình, mỗi lần nhìn thấy mình đều thân thiết gọi mình một tiếng cữu cữu.
- Ta muốn vào nội thành cứu người!
Vương Song vô thức thì thào tự nói. Động tác của bọn họ rất nhỏ, thêm cả có khoảng cách với người khác cho nên không ai chú ý tới họ.
- Đi nội thành, vậy ngươi phải đi cứu ai? Ngươi có biết nội thành có bao nhiêu nguy hiểm không, nguy hiểm so gấp mười, gấp trăm lần vùng ngoại thành, cho dù ngươi có súng ống cũng rất khó có thể an toàn cứu người ra, có thể chính mình cũng sẽ bị mắc vào, những điều này ngươi biết đúng không!
Âm thanh Hoàng Bối Bối nhẹ nhàng hơn không hề có kiên cường giống như lúc đầu.
- Không được, dù có phải trả giá thế nào ta cũng phải đi, bởi vì đó là tỷ tỷ của ta là người đã lớn lên cùng ta, ta không thể trơ mắt nhìn tỷ ấy nguy hiểm mà không đi cứu được!
Hoàng Bối Bối nghe vậy không khó sững sờ, sự lạnh lẽo trong mắt dần dần tan ra, nhìn gương mặt có phần non nớt của Vương Song dường như không nghĩ tới trong lòng nam tử trẻ tuổi này thế nhưng lại có một mặt trọng tình trọng nghĩa như vậy, không khỏi thở phào nhẹ nhõm. Vừa định hỏi lại nhưng đã không còn cơ hội.
- Vừa rồi ngươi đã làm gì với ta!
Đột nhiên Vương Song tỉnh lại, nhìn Hoàng Bối Bối, sắc mặt vô cùng khó coi lạnh giọng quát, trong mắt hiện lên sát ý trần trụi. Vừa rồi chính hắn cũng không biết vì sao đột nhiên trở nên vô cùng tin tưởng nàng, dường như không muốn giấu diếm nàng chuyện trong lòng. Hắn không biết nguyên nhân là gì nhưng hắn vô cùng chán ghét loại cảm giác không thể khống chế này.
Mọi người đều bị động tĩnh chỗ Vương Song làm cho giật mình, toàn bộ đều quay lại nhìn Vương Song có chút kinh ngạc nhìn hai người.
- Vương ca, sao vậy?
Tôn Thiên Tiếu có chút nghi hoặc hỏi han. Hắn vừa rời khỏi đây một chút sao lại xảy ra chuyện gì.
- Nói, vừa rồi ngươi đã làm gì ta!
Vương Song không đáp ánh mắt nhìn chằm chằm Hoàng Bối Bối.
- Không làm gì cả, chỉ là đang nói chuyện phiếm mà thôi!
- Nói chuyện phiếm, ngươi coi ta là kẻ ngốc sao, ta có thể đột nhiên tin tưởng ngươi sẽ không kiêng dè ngươi mà nói chuyện phiếm sao!
Vương Song vô cùng tức giận bởi vì hắn là một người có lý trí cực đoan, đột nhiên lại có thể tin tưởng với kẻ địch như vậy, hắn thật đúng không thể nào tin được.
- Nói chuyện phiếm, chẳng lẽ là cái đó!
Tôn Thiên Tiếu nghe được cuộc đối thoại của hai người suy nghĩ đột nhiên trở lại, nháy mắt nghĩ đến một chuyện mở miệng nói:
- Vương ca, ngươi đừng nóng, ta nghĩ ta biết lúc nãy đã xảy ra chuyện gì!
- Cái gì, ngươi biết, mau nói!
Vương Song nghe thấy thế thì biến sắc.
Tôn Thiên Tiếu cười nhìn lướt qua Hoàng Bối Bối, nói:
- Trước đây Hoàng Bối Bối xuất thân từ trường cảnh sát cho nên rất giỏi tra khảo lòng người, dường như có một thuật thôi miên đặc biệt có thể làm cho người ta bất tri bất giác
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền