Chương 67: Rời đi!
Vương Song lạnh lùng nhìn đối phương, ánh mắt dửng dưng, chỉ là khi nhìn đến người nhà tiểu cô nương ánh mắt có chút thay đổi, một chút lo lắng, lại mở miệng nói:
- Các ngươi, thả người, cút! Đừng để ta gặp lại các ngươi! Nếu không sẽ không may mắn như lần này đây!
- Huynh đệ, ta cứ thả người như vậy nhỡ đâu các ngươi đổi ý thì phải làm sao, không bằng như vậy đi, các ngươi lùi ra phía sau một trăm mét chúng ta lên xe trước, đợi chúng ta lên xe thì sẽ thả bọn họ, như vậy tất cả mọi người đều có thể yên tâm, như thế nào?
Mãnh ca đưa ra đề nghị, hắn cũng không ngốc biết để lại đường rút lui của mình, căn bản không tin lời nói của Vương Song dù sao bản thân hắn cũng là loại người như vậy.
Một làn gió nhẹ thổi qua tựa như mang đến cảm giác mát mẻ, nhưng bầu không khí lúc này không chút hạ nhiệt, không khí vô cùng nóng bức.
- Các ngươi không có lựa chọn, hoặc là chọn tin tưởng ta hoặc là tiếp tục khai chiến, còn bọn họ, nếu ngươi muốn giết thì giết đi!
Vương Song vô cùng lãnh khốc đáp lại, không cho đối phương cơ hội lựa chọn.
- Ngươi, ngươi ép ta! Đã muốn cá chết lưới rách thì mẹ nó mọi người ai cũng đừng hòng sống tốt!
Mãnh ca nghe vậy sắc mặt trở nên vô cùng xanh mét, giận dữ hét.
- Uy hiếp? Ta không phải đang đàm phán điều kiện với ngươi mà đang nói sự thật cho ngươi biết.
Khoé miệng Vương Song lộ ra sự châm chọc, thân thể giống như một tàn ảnh trong chớp mắt rút ngắn khoảng cách mười bước, căn bản không cho người ta có cơ hội phản ứng, Lý Tân cũng phát động kỹ năng của bản thân, tốc độ gấp năm lần người thường thậm chí còn nhanh hơn Vương Song một chút, Đường Đao trong tay ánh ra một ánh sáng màu đen giống như lưỡi hái của tử thần không ngừng giành lấy tính mạng của đám côn đồ này.
- Ngươi, không có tư cách nói điều kiện với ta!
Lúc này, Vương Song chậm rãi nói một câu cuối cùng bên tai của Mãnh ca, ánh đao màu bạc hiện lên, súng ống trong tay bọn họ bị chém làm hai, chỗ bị đứt vô cùng bóng loáng, những người khác còn chưa kịp hét thảm một tiếng đã bị Đường Đao của Lý Tân xẹt qua cổ, trực tiếp mất mạng.
- Tiến Hoá Giả! Ngươi là Tiến Hoá Giả!
Lúc này, Mãnh ca mới đột nhiên phản ứng lại, bất chấp thủ hạ của mình bị thiệt hại vẻ mặt kinh hãi nhìn hai người Vương Song, còn sợ hãi hơn cả lúc trước khi nhìn thấy hoả lực của đám người Vương Song!
- Chẳng trách ta lại thất bại thảm hại như vậy, hoá ra các ngươi là Tiến hoá giả! Ha ha, Hoàng Mãnh ta thua trong tay Tiến hoá giả cũng coi như không oan!
Mãnh ca cười khổ mở miệng nói, lập tức từ bỏ nhắm mắt lại giống như chờ kết thúc của chính mình.
Một nhà ba người nam tử mặc âu phục lúc này giống như thở dài nhẹ nhõm một hơi, vẻ mặt sống sót sau tai nạn ôm nhau, nhìn đám người Chương Nghiệp đi phía sau tới.
- Tiến Hoá Giả, làm sao ngươi có thể biết Tiến Hoá giả?
Vốn Vương Song muốn giải quyết Mãnh ca nhưng nghe được câu hắn nói đột nhiên dừng động tác lại có chút nghi ngờ hỏi.
Những người khác cũng có chút nghi ngờ nhìn hắn, bọn họ đều là vì Vương Song mới biết được có Tiến Hoá Giả, thế nhưng người trước mắt kia chẳng lẽ trước kia còn nhìn thấy Tiến Hoá Giả khác, bọn họ đều cảm thấy vô cùng tò mò.
- Bởi vì ta
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền