Chương 54: Xạ Thủ
Tế Cẩu sủa ầm lên, không cho nó nước tương thì nó sẽ quậy.
Nó đến thế giới này, ngoại trừ ớt và muối thì vẫn chưa được nếm loại gia vị khác, đã sớm thèm muốn chết.
Tiếng chó sủa nhanh chóng thu hút sự chú ý của người khác, ai nấy đều quay đầu nhìn.
“Mọi người nhìn xem, thời buổi này, người còn không ăn no, vậy mà có người đút thịt cho chó nữa.” Một ông già vuốt râu, lắc đầu thở dài.
“Đó là ai vậy, ăn mặc rách rưới, lại có tiền nuôi chó?” Một người trung niên mặc áo xanh cau mày nói.
Mọi người đều nghị luận.
Phương Tri Hành đều nghe thấy hết, cậu hung hăng trừng mắt Tế Cẩu.
Tế Cẩu không chết không thôi, nó vươn móng vuốt ra: “Nước tương!”
Phương Tri Hành nhe răng, chia nửa bát nước tương cho nó.
Lúc này, Tế Cẩu vui mừng, cuối cùng cũng dừng sủa, vùi đầu vào dùng bữa.
Không lâu sau, món ăn thứ hai được bưng lên bàn.
Vịt quay cay tê!
Da vịt được quay đến khi có màu nâu đỏ, bề mặt bóng loáng, ngoài giòn trong xốp, thơm nức mũi, mùi thơm của khói hòa quyện hoàn hảo với mùi thơm của thịt, rắc thêm một lớp ớt bột rang, vị mặn bên dưới và vị cay bổ sung cho nhau, khiến người ta thèm chảy nước miếng, dư vị bất tận.
Điều tiếc nuối duy nhất chính là không có bánh cuộn.
Hình như người trong thế giới này vẫn chưa phát hiện ra sức hấp dẫn vô hạn của món bánh cuộn thịt vịt.
Dù vậy, Phương Tri Hành và Tế Cẩu vẫn ăn rất ngon miệng, không thể dừng lại được.
Món thứ ba là cá hấp.
Cá là cá lăng được bắt từ sông Tiểu Thanh Hà, không những chất thịt mềm tươi ngon mà còn ít xương, rất thích hợp ăn chung với cơm.
“Xì xụp~”
Phương Tri Hành ăn không ngừng miệng, quét sạch sành sanh.
Tế Cẩu cũng ăn no căng bụng, chỉ tiếc mình còn nhỏ nên sức ăn không mạnh, không ăn được nhiều như Phương Tri Hành.
“Ợ~”
Phương Tri Hành đặt bát hoa sứ xuống, chùi miệng rồi ợ một tiếng rõ to.
Ba món được ăn sạch sẽ, bát đĩa trống trơn, thậm chí không còn lại một giọt nước canh hay một giọt dầu nào.
Thấy vậy, Tế Cẩu khinh bỉ nói: “Nhìn tướng ăn của mày đi, còn liếm sạch cả đĩa nữa, không thấy xấu hổ à?”
“Mày hiểu cái rắm gì!”
Phương Tri Hành vỗ bụng, thoải mái nói: “Lãng phí đáng xấu hổ, tiết kiệm đáng đáng tự hào!”
Tế Cẩu cảm thấy xấu hổ khi quen cậu, nó nhìn cái đĩa sạch bong, cạn lời đáp: “Tao không phải người, nhưng mày chó thật đó.”
Phương Tri Hành hừ một tiếng đáp: “Mày ăn no rửng mỡ đúng không, nói nhảm lắm thế.”
Trong lúc cãi nhau, hai bóng người tựa vào nhau bước vào quán rượu.
Bọn họ là hai người đàn ông!
Trong hai người này có một nam tử rất trẻ, chừng 15, 16 tuổi, thân hình mảnh mai giống nữ tử, trên mặt bôi son trét phấn, mặc váy hoa eo thon và giày thêu hoa, nếu không nhìn thì thật sự khó phân biệt nam nữ.
Nam tử trung niên còn lại thì khỏe mạnh cường tráng, đầu trọc, khuôn mặt giống hệt Lỗ Trí Thâm, cơ bắp cuồn cuộn, sức vóc hơn người.
Hai nam nhân tay trong tay, vô cùng thân mật, gắn bó keo sơn.
“Đông gia, ngài đến rồi!”
Chưởng quầy và tiểu nhị vội vàng chạy ra đoán, cúi đầu khom lưng.
Đại hán đầu trọc không phải ai khác, chính là độc tử của Trần lão gia, tên Trần Ngọc Sinh.
“Ừ, mấy hôm nay làm ăn thế nào?”
Trần Ngọc Sinh chắp tay sau lưng, chậm rãi bước vào đại sảnh, vẻ mặt thờ ơ.
“À, hồi đông gia, tuy việc làm ăn không dễ dàng, nhưng doanh thu của
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền