Chương 307 - Tiến Triển Đột Phá (2)
- Mấy người Lão Đa đâu?
Lâm Dạ đi vào phòng khách đã được tân trang lại ngồi xuống, nhìn xung quanh.
- Bọn họ à, hình như bị kéo đi làm giám đốc xưởng sửa chữa gì đó, đang mở đại hội động viên, rất náo nhiệt.
- Giám đốc xưởng sửa chữa?
Lâm Dạ đang uống ngụm nước thiếu chút nữa phun ra.
- Đúng vậy, từ sau khi những người đó biết ngươi tiếp quản đội mạo hiểm, Lão Đa và dì Mai thật sự là bận điên rồi, cả ngày đều bị một đám người vây quanh.
Thẩm Ngưng Ngọc cười khanh khách bưng hai chén cháo thịt đặt lên bàn, sau đó lau tay ngồi đối diện Lâm Dạ, cảm giác cô trở nên ôn nhu hơn rất nhiều.
- Ăn đi, hôm nay ở bên ngoài mệt mỏi cả ngày, đây là ta dùng vật tư nhận được nấu, xem có hợp khẩu vị hay không.
Căn cứ vốn không tới hai ngàn người, nhưng dưới sự nỗ lực của bọn họ đã tăng lên đến 10 ngàn người, số lượng trong đội mạo hiểm cũng tăng lên hơn ba ngàn người.
Thẩm Ngưng Ngọc không nói thêm gì, ngược lại cô chỉ biết đứng ở phía sau yên lặng ủng hộ Lâm Dạ, làm một người vợ tốt đủ tư cách.
Cửa phòng đóng chặt, dưới ánh đèn mờ là bóng dáng hai người dây dưa lẫn nhau, giống như ca ngợi sinh mệnh, còn có... tiếng rên rỉ trên giường. ...
Nửa tháng tới.
Đây cũng là điều duy nhất cô có thể làm cho Lâm Dạ.
Và may mắn là...
Đúng vậy.
- Đại ca, ngươi nói lần này có thể thành công không?
Lâm Dạ cũng không quay đầu lại nói.
Khi bọn họ thăm dò xung quanh khu 90 còn cứu về hơn trăm vị nhân viên nghiên cứu từ trung tâm nghiên cứu khoa học, thoáng cái làm cho tiến độ nghiên cứu của bọn họ tăng lên rất nhiều.
Ăn no uống đủ, hai người cũng trở về phòng nghỉ ngơi, không đợi mấy người Lão Đa.
Lâm Dạ kinh ngạc nói.
- Ha ha, bị đám người cao lớn thô kệch bọn họ gọi là chị dâu quả thật rất kỳ quái.
- Được rồi, vậy ngươi phải cẩn thận một chút.
- Ừm, ta vừa mới đi qua thì mấy người Triệu Mãnh đã nhét cho ta, còn liên tục gọi ta là chị dâu, ngươi cũng không quản lý bọn họ.
Hai má Thẩm Ngưng Ngọc ửng đỏ nói.
Triệu Mãnh nghe vậy nhất thời ngậm miệng lại không dám nói nhiều, nhưng hai con mắt vẫn trừng to gắt gao nhìn chằm chằm những bóng người đang bận rộn bên trong phòng hộ thủy tinh.
- Nhanh như vậy đã phân loại xong vật tư à?
Lúc này thân thể dị biến trên mặt hắn đã được Lâm Dạ chữa khỏi.
Vẻ mặt Lâm Dạ cổ quái:
- Đúng vậy, thời gian không còn nhiều, phải đến xung quanh xem thử có người sống sót nào khác hay không, đến lúc đó chuyện phân phối vật tư sẽ giao cho cô.
- Nhưng như vậy cũng tốt, ở trong căn cứ cũng không ai dám dùng vẻ mặt với cô, ta cũng có thể yên tâm ra ngoài.
Lại trải qua nửa giờ chờ đợi, một giọt thuốc gen nguyên chất từ trong tay Vương viện trưởng nhỏ xuống, dung hợp thành một thể với huyết thanh màu đỏ trong ống nghiệm.
- Nhanh như vậy đã ra ngoài sao?
Cuối cùng.
Quả nhiên vẫn là các phi công có được năng lực chiến đấu dễ dàng sống sót nhất.
Nhưng nghe nói thuốc gen mới có thể làm cho bọn họ không sợ biến dị ăn mòn nữa, còn có thể tiếp tục thức tỉnh thì lập tức ngồi không yên vội vàng chạy tới.
Bên cạnh còn có không ít đội trưởng tiểu đội gần đây được thăng chức, tất cả đều khẩn trương vây quanh hai người.
- Chờ là được.
Thẩm
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền