Chương 323 - Đối Mặt Với Trí Não (2)
Thậm chí cũng không cần dụng cụ thăm dò cũng có thể nhìn thấy xung quanh từng vòng gợn sóng mắt thường đang khuếch tán ra toàn bộ khu A.
Dưới ảnh hưởng của luồng gợn sóng này, trên mặt một số người thức tỉnh thấp dần dần lộ ra vẻ mặt mê mang trong đầu trở nên hỗn loạn.
Thật giống như có một giọng nói ôn nhu vang lên trong đầu bọn họ, làm cho bọn họ lâm vào trạng thái mộng du.
Bùm ——
Đột nhiên, các khối máy móc tan rã làm lộ mô tế bào thần kinh bên trong.
Trong đội ngũ Lâm Dạ chỉ cảm thấy đầu thoáng hiện lên một tia điện, hình ảnh trước mắt đã theo đó biến thành cảnh tượng giống như nằm mơ.
Chẳng qua giấc mộng này cực kỳ chân thật, giống như là trích xuất tin tức bọn họ lưu trữ trong tế bào thần kinh rồi hình thành hình ảnh trong đầu bọn họ, có loại cảm giác nhập vai.
Lâm Dạ vốn định trực tiếp phá vỡ trạng thái giấc ngủ tỉnh táo lại, nhưng một giây sau hắn đột nhiên dừng lại.
Lâm Dạ trầm mặc một lát, lại nhìn hoàn cảnh xung quanh quen thuộc, rốt cục mở miệng:
Người đàn ông uy nghiêm lại sủng nịch sờ sờ đầu Lâm Dạ.
Thật giống như muốn khắc sâu một màn này vào trong đầu.
Một lúc lâu sau, người phụ nữ chú ý đến biểu hiện khác nhau của hắn, không thể không tò mò hỏi:
Sau đó ông ta xách theo một đống đồ đạc đi vào trong cửa, bắt đầu bận rộn ở trong nhà, tất cả đều giống như trong trí nhớ, không có chút thay đổi nào.
- Như vậy!
Nhưng ngay khi Lâm Dạ cho rằng bà ấy sẽ ngăn cản mình thì bà lại đột nhiên cười ngẩng đầu:
Dưới nụ cười ôn hòa phủ đầy nếp nhăn đầy buồn bả.
Lâm Dạ yên lặng đi lên trước ôm từng người, lại quỳ xuống dập đầu với ba mẹ rồi dứt khoát đứng dậy rời khỏi, bước ra khỏi cái sân không lớn không nhỏ này.
Người phụ nữ lông mày nhíu chặt thì thầm.
Lâm Dạ đứng bên cạnh yên lặng nhìn bóng dáng bận rộn của ba mẹ, bộ dáng vui vẻ nghịch ngợm của em gái, không nói một lời.
Dưới ánh hoàng hôn, hai lớn một nhỏ ba thân ảnh tay trong tay đang chậm rãi đi về phía hắn.
- Làm sao vậy, đứng ngẩn người ở đó làm gì.
- Nếu đói bụng thì mau trở về nấu cơm đi, hôm nay cha mua rất nhiều đồ ăn ngon.
Phía sau hắn vốn trống rỗng cũng nhanh chóng biến thành một sân vườn thuộc, nơi hắn từng sống rất nhiều năm.
Rõ ràng hắn biết là giả nhưng vẫn ngơ ngác đứng tại chỗ, nhìn ba gương mặt gần như đều sắp quên mất diện mạo, tầm mắt bất tri bất giác trở nên mơ hồ.
Trong phút chốc, hình ảnh trước mắt trở nên mơ hồ.
- Anh, chúng ta trở về rồi.
- Anh, anh phải đi sao?
Người phụ nữ đến với anh ta và hỏi với giọng nói nhẹ nhàng nhất trên thế giới.
Cô gái nhỏ giữa hai người cười hì hì nói.
- Không có, chờ mọi người trở về thôi.
- Ngươi thật sự muốn trực tiếp rời khỏi như vậy sao?
Lâm Dạ miễn cưỡng nặn ra một nụ cười.
Giấc mộng sắp tỉnh, ý thức dần dần trở về bản thể.
- Con có thể phải rời khỏi nơi này một thời gian, không thể ở bên cạnh mọi người nữa.
Em gái ở bên cạnh nghe được bọn họ nói chuyện, miệng lập tức xụi xuống.
Cha cũng đi ra khỏi nhà bếp với một cái xẻng xào trên tay.
- Ừm, anh phải đi, có thể rất lâu nữa mới có thể trở về, mọi người phải chăm sóc bản thân thật tốt.
- Hì hì, anh trai nhất định là
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền