ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Mệnh Danh Thuật Của Đêm

Chương 1136. Cuối cùng đoạn đường

Chương 1136: Chương 996

Tiểu nhị là A5 của phòng tuyến cấp A tinh nhuệ. Khi Khánh Trần tề tựu, hắn như một Ngự Tiền đái đao thị vệ, luôn ở bên cạnh Khánh Trần.

Khánh Trần nhìn về phía tiểu nhị:

"Cái kia... Ngươi tên gì?"

Tiểu nhị vui vẻ đáp:

"Ngài cứ gọi ta tiểu nhị là được."

Khánh Trần vừa bẻ gãy cổ một tên thú binh, vừa hổ thẹn nói:

"Thật xin lỗi, ta không thể giết sạch những thứ quỷ quái này."

Tiểu nhị ngây người một lát:

"Ngài thật sự dùng ngữ khí xin lỗi nhất, mà lại nói ra lời tàn nhẫn nhất... Đây là phòng tuyến tập trung đông đảo Thú Nhân quân đoàn nhất, ngài không thể giết hết cũng là chuyện thường tình."

Lúc này, Thú Nhân quân đoàn lại chia thành hai cánh, từ hai bên sườn công kích tới, trên vùng bình nguyên rộng lớn, khói bụi cuồn cuộn nổi lên. Tốc độ của chúng vượt xa Hội Phụ Huynh, tốc độ truy kích cũng luôn nhanh hơn tốc độ rút lui, khiến cho Hội Phụ Huynh vừa rút lui về phòng tuyến cuối cùng thì toàn bộ trận địa phòng ngự đã bị bao vây khốn đốn. Lần này, cho dù Khánh Trần có ba đầu sáu tay cũng không cách nào cứu vãn.

Khánh Trần vốn tưởng Hội Phụ Huynh sẽ hoảng loạn thành một đoàn, nhưng tiểu nhị bỗng nhiên giơ cao cánh tay, giơ một ngón trỏ. Sau một khắc, tiếng ra lệnh không ngừng vang lên, lại có một nhóm thành viên Hội Phụ Huynh chủ động đứng ra, tiến lên trấn giữ vòng phòng ngự ngoài cùng.

Khi Hội Phụ Huynh vừa cùng Thú Nhân quân đoàn va chạm nhau một khắc, có người trong nháy mắt bị vuốt sắc của thú binh xuyên thủng, nhưng người bị xuyên thủng đó không hề bỏ cuộc, chỉ hộc máu, tiếp tục siết cò, gây ra những lỗ máu sâu hoắm trên thân thú binh. Thú binh vây quanh bọn hắn, tạo thành một cối xay khổng lồ, khi cối xay đó xoay tròn sẽ nghiền ra máu, như muốn nghiền nát cả xương cốt của thành viên Hội Phụ Huynh, nhai vụn nuốt chửng. Các thành viên Hội Phụ Huynh không ngừng co cụm vào bên trong, nhưng bọn hắn lui lại một bước, Thú Nhân quân đoàn liền tiến thêm một bước.

Khánh Trần dốc sức cứu người, nhưng lại không thể cứu được tất cả. Hắn cũng không nhận ra những người kề vai chiến đấu này, nhưng khi từng sinh mệnh tươi sống ngã xuống, hắn chỉ cảm thấy trong lòng một nỗi đau quặn thắt. Phảng phất hắn lẽ ra đã nên quen biết những người này, hoặc là hắn rõ ràng nên ghi nhớ, nhưng lại quên đi. Đúng vậy, hắn rõ ràng nên ghi nhớ những người này.

Những người này khi trông thấy hắn, trong mắt hiện lên sự kính ngưỡng, tín nhiệm, và thân thiết – điều mà Khánh Trần trước năm 17 tuổi chưa từng được thấy. Những ánh mắt ấy nhắc nhở hắn, trong cuộc đời mình đang có một khoảng trống, mà khoảng trống đó chính là trải nghiệm quý báu nhất của hắn.

Lúc này Khánh Trần thậm chí hơi chán ghét loại cảm giác này, tại sao ký ức của hắn vẫn chưa khôi phục, tại sao cái phong ấn trong truyền thuyết kia vẫn chưa được giải khai, một khi giải khai... liệu mọi thứ có trở nên khác biệt? Nói chính xác hơn, hắn chán ghét phong ấn trong cơ thể mình.

Tiểu nhị tựa hồ nhận ra tâm tình của hắn, liền thản nhiên nói:

"Ngài không nên tự trách, nếu như ngài không đến, chúng ta đã chết từ sáu giờ trước rồi. Nói thật, có thể sống thêm sáu giờ, được gặp ngài một lần, chúng ta cũng rất mãn nguyện."

Khánh Trần trầm mặc không nói, chỉ dốc hết sức một cước đạp văng tên thú binh đang xông tới.

Lúc này, trong đám người có người cười nói:

"Đúng vậy, sống thêm sáu

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip