Chương 91: Một tên khác thời gian hành giả
Hơn mười nhà nghỉ, khách sạn bốc cháy dữ dội, lửa cao ngút trời! Giữa cơn gió núi ào ạt, hỏa thế càng lúc càng lan rộng ra xa.
Một chuyến du lịch dịp Quốc Khánh đáng lẽ ra rất tốt đẹp, lại biến thành một màn hỗn loạn đầy nguy hiểm. Ngay cả thương khung cũng bị chiếu sáng, tựa như một vầng ráng chiều bất chợt xuất hiện giữa màn đêm u tối.
Vô số du khách từ trong khách sạn thoát ra, khẩn cấp lánh nạn, rồi lại trải qua một trận đấu súng, tất cả đều hỗn loạn, điên cuồng chạy trốn.
Cuối cùng, hai tên lưu manh giấu mình trong đám đông, một bên khống chế Hồ Tiểu Ngưu và Trương Thiên Chân, một bên cúi đầu lủi vào bãi đỗ xe. Thời Gian Hành Giả không thể tiếp tục trói buộc, đồng bạn không thể nào tìm lại được nữa. Lúc này, bọn hắn chỉ cần lái xe rời khỏi Lão Quân Sơn, mọi chuyện sẽ vẫn còn kịp.
Ngay thời khắc sắp thoát thân đó, tên thủ lĩnh lưu manh bỗng nhiên quay đầu nhìn lại. Ánh mắt hắn xuyên qua đám người hỗn loạn, khi nhìn thấy một thiếu niên che mặt, cũng đang xuyên qua đám đông hỗn loạn mà nhìn chằm chằm vào hắn.
Bên cạnh thiếu niên là những du khách hoảng loạn ồn ào, phía sau là hỏa thế ngập trời. Nhưng trong ánh mắt đối phương, không hề có sự hỗn loạn này, chỉ có hắn.
Trong lòng tên thủ lĩnh lưu manh chợt chấn động vì sợ hãi, bỗng nhiên có một dự cảm chẳng lành. Hắn biết mình đã bị cắn trúng, đối phương đêm nay nếu không giết hắn, tuyệt sẽ không từ bỏ ý đồ.
Tên thủ lĩnh nhớ lại cảnh Lão Lục vừa rồi bị bắn hạ gọn gàng, dứt khoát, không khỏi cảm thấy một trận hàn khí xuyên thấu. Khi đó, nếu không phải giữa hắn và đối phương còn có Hồ Tiểu Ngưu che chắn, chỉ sợ người chết lúc ấy chính là hắn.
"Đông Tử, ta hôm nay nếu không giết tiểu tử này, khẳng định là không thể thoát thân," tên thủ lĩnh nói.
"Lát nữa vào bãi đỗ xe, ngươi hãy nhìn ám hiệu của ta."
Nói đoạn, tên thủ lĩnh mặc áo khoác đen liền rút súng ra, nổ "băng băng" hai phát, lần lượt bắn vào bụng Hồ Tiểu Ngưu và Trương Thiên Chân, mặc cho cả hai từ từ ngã xuống đất.
"Đại ca, huynh làm gì vậy?"
Đông Tử kinh ngạc hỏi.
"Tiểu tử kia có lẽ quen biết hai học sinh này, xem hai tên này có thể giúp chúng ta kéo dài chút thời gian không. Hơn nữa, chúng ta muốn phục kích đối phương thì không thể mang theo vướng bận," tên thủ lĩnh nói xong liền bỏ lại Hồ Tiểu Ngưu, Trương Thiên Chân, chui tọt vào trong bãi đỗ xe.
Nơi này đậu hàng trăm chiếc xe buýt, chính là vật che chắn tự nhiên, giống như một tòa mê cung che khuất tầm nhìn.
Khánh Trần lặng lẽ không một tiếng động đi đến bên cạnh Hồ Tiểu Ngưu, đợi đến khi hắn xác nhận đối phương vẫn còn hơi thở, liền móc điện thoại của Hồ Tiểu Ngưu ra, gọi 120.
Trong khu thắng cảnh có trạm y tế, những bác sĩ y tá kia chắc chắn chưa từng thấy vết thương do đạn bắn, nhưng Hồ Tiểu Ngưu và Trương Thiên Chân đều trúng đạn vào vùng bụng, không phải là yếu hại trí mạng. Chỉ cần nhân viên y tế tới kịp thời, giữ lại được mạng sống chắc hẳn sẽ không có vấn đề gì.
Hắn nói với Hồ Tiểu Ngưu đang nằm dưới đất:
"Ta đã gọi điện thoại rồi, nhân viên y tế sẽ đến ngay. Ta ở đây canh chừng cho các ngươi, yên tâm, không phải vết thương trí mạng, không sao đâu."
Nhưng Hồ Tiểu Ngưu bỗng nhiên giãy dụa đứng dậy, nắm chặt lấy ống tay áo
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền