Chương 17: Trở về cùng trồng cây
Bầu trời đêm, ánh sao, biển cả, cực quang... Sau khi bị bóng tối thôn phệ, Dương Ba đột nhiên xuất hiện tại một thế giới như mộng như ảo.
Mênh mông vô bờ, biển cả yên tĩnh đến khác thường. Không có tiếng sóng, chỉ có nước biển nhẹ nhàng liếm láp hư không, ngay cả gió biển cũng mang theo một loại ôn nhu gần như ngưng trệ. Toàn bộ thế giới tĩnh lặng, chỉ còn lại ánh sáng cùng nhịp thở của đại dương, không rõ đây là hiện thực hay là tầng sâu nhất của một giấc mộng dài.
Hắn đứng trên mặt nước nhưng không hề chìm xuống, hai con Zombie đi vào trước đó lúc này đang đứng ngay cạnh bên.
Một tồn tại không thể danh trạng đang lơ lửng giữa không trung, hình thái của Thần không ngừng biến hóa. "Tử vong" vốn không có thực thể, Thần dường như là một loại khái niệm, một loại quy tắc. Sự không thể diễn tả đó là bởi đối phương muốn cho hắn nhìn thấy Thần mà thôi.
Dương Ba ngẩng đầu nhìn về phía đoàn tinh vân không ngừng biến ảo kia, đó là giới hạn cuối cùng mà ngôn ngữ của hắn có thể mô tả. Một giọng nói vang lên bên tai, nhưng điều khiến hắn kinh ngạc là không cách nào phân biệt được giọng nói này là nam hay nữ, là người hay ma. Thanh âm ấy lọt vào tai, khiến người ta vô thức bỏ qua mọi thắc mắc về nguồn gốc của nó.
"Ngươi đã đến, ngươi có thể ôm ta một chút không?"
"Ôm lấy tử vong sao?" Dương Ba khẽ lắc đầu: "Thật xin lỗi, ta rất khó làm được điều đó..."
"Tựa như vậy." Thực thể kia không hề tức giận, ngược lại còn tò mò hỏi: "Đây là một trong những kết cục của thế giới kia phải không?"
Có được đáp án mình muốn, Dương Ba nở nụ cười. Thế giới kia kỳ thực đã "chết". Nếu hắn không chọn mang theo hàng xóm, có lẽ sẽ không phát hiện ra tầng hầm. Nếu hắn bỏ nhà ra ngoài săn giết Alternate, hoặc không thể phân biệt được nhân loại và quái vật, hay chỉ đơn giản là trốn trong phòng mười ngày cho đến khi kết thúc... mỗi lựa chọn đều dẫn đến một kết cục khác nhau.
"Ngươi nên rời đi rồi."
"Vĩnh hằng, ngươi không cần cự tuyệt tử vong, ta biết ngươi muốn tìm kiếm chân tướng, nhưng hiện tại vẫn chưa phải lúc. Ngươi sẽ còn quay lại."
"Đây là lễ vật ta dành cho ngươi."
Một khối quang cầu màu cực quang từ trên người "Tử vong" bay ra, lơ lửng trước mặt Dương Ba. Nhìn quả cầu mang theo ánh trắng trong suốt, hắn không khỏi do dự. Nhưng khi liếc qua "Vật phẩm hồi sinh" và "Cây sồi giống" trong ba lô, hắn nghiến răng vươn tay chộp lấy.
Điểm sáng màu vàng óng dung nhập vào cơ thể.
Trang sức: Tử vong quà tặng Mana giới hạn trên +200 Cột trang sức tử vong không rơi xuống PS: Vật này dường như còn có tác dụng khác...
Dương Ba hít sâu một hơi, món trang sức này quả thực là cực phẩm giai đoạn đầu. Chỉ riêng việc tăng giới hạn mana, hắn đã có thể thi triển pháp thuật "Nô dịch vong linh" thêm ba lần nữa.
"Cảm ơn." Dương Ba khẽ nói, sau đó mặc niệm trong lòng: "Rút lui."
Thế giới trước mắt dần mờ đi, tử vong trở nên vô cùng rõ ràng nhưng ngay khắc sau lại biến mất. Dương Ba lần nữa trở lại nền đá lơ lửng giữa hư không.
Hắn đi tới vị trí trung tâm, đem bùn đất trải trên nền đá rồi đặt cây sồi giống lên đó. Nhìn cây giống cao chừng một mét đang khẽ lay động như có gió thổi, Dương Ba lấy từ trong ba lô ra những khúc xương thu thập được.
Trong "Minecraft", xương là chiến lợi phẩm khi đánh bại Skeleton Archer. Nó có thể dùng để thuần phục sói hoang, hoặc phân giải thành "Bột xương" để thúc đẩy cây trồng sinh trưởng.
Dương Ba phân giải xương thành bột, nhắm chuẩn cây sồi giống rồi mặc niệm sử dụng. Trong chốc lát, những hạt hiệu ứng màu xanh lá tản ra xung quanh.
Phanh!
Cây giống nhỏ bé đột ngột biến thành một gã khổng lồ cao sáu, bảy mét, đường kính thân cây rộng tới một mét vuông.
"Thảo!"
Dương Ba kinh hãi lùi lại một bước, suýt chút nữa đã bị thân cây "đâm" trúng mặt. Nếu bị cái thân cây thô kệch này va vào, dù không chết cũng sẽ để lại bóng ma tâm lý.
Cây sồi trong "Minecraft" có tỷ lệ đột biến thành cây sồi lớn (Big Oak Tree). Trong sinh tồn trên đảo không, loại cây này rất phiền phức vì gỗ thường giấu kín trong tán lá cao. Nhưng ở hiện thực, Dương Ba có thừa thời gian. Hắn cần lượng lớn tài nguyên, mà một cây sồi lớn có thể cung cấp vật liệu bằng mười cây bình thường cộng lại.
Hắn cầm rìu đá gõ vào thân cây. Tiếng "đông đông" vang lên trầm đục, lớp vỏ cây thô ráp mang lại cảm giác cực kỳ chân thật.
Rắc! Thân cây hóa thành vật phẩm rơi rụng rồi bay vào cơ thể hắn. Một gốc cây sồi chỉ cung cấp 5 khối gỗ sồi. Nhìn những khối lá vẫn lơ lửng trên không trung mà không rơi xuống, Dương Ba cười trêu chọc:
"Thế mới đúng chứ, Newton lúc này vô dụng rồi..."
Mất đi sự liên kết với thân gỗ, lá cây sẽ dần biến mất, có xác suất rơi ra táo và cây giống mới. Dương Ba không vội vàng phá hủy chúng, hắn luôn cảm thấy để lá tự rụng thì tỷ lệ nhận được vật phẩm sẽ cao hơn.
Hắn quay lại trước rương chứa đồ, đem đủ loại vật tư hỗn loạn nhét vào trong. Nhìn cái rương lớn sắp đầy ắp, hắn lẩm bẩm:
"Xem ra, sớm muộn gì cũng phải xây một cái kho hàng thật lớn."
Hắn liếc nhìn bảng nhiệm vụ, lúc này dấu hỏi thứ hai cũng đã hiện rõ. Đó là một chiếc chìa khóa màu vàng kim.
"Rương an toàn?!"
Hắn lấy chìa khóa ra, ngay lập tức nó được kích hoạt và bay lơ lửng trước mặt giống như một "Vật phẩm hồi sinh". Sau đó, hắn sử dụng toàn bộ điểm tích lũy để mở rộng nền đá. Mỗi điểm chỉ đổi được một khối nền, khiến bình đài chỉ rộng thêm được khoảng hai vòng.
Dương Ba hiện tại đang có tâm trạng rất tốt. Chuyến đi đến thế giới Alternate vừa rồi thu hoạch vô cùng phong phú, riêng cây sồi giống này thôi giá trị đã không thua kém gì món bảo vật "Châu Phi chi tâm".
"Trở về rồi!"
Dương Ba nhìn về phía xa, nơi cực quang đang tỏa sáng rực rỡ dưới chân trời.