Chương 29: Làm sao? Ngươi đang dạy ta làm việc?
Khác với nội dung gốc, bởi vì không còn tai họa ngầm từ cương thi Nhậm Thái gia, Cửu thúc lần này trực tiếp đi tới căn phòng nơi Thu Sinh và Đổng Tiểu Ngọc đang ở, nhấc chân đá văng cánh cửa đóng chặt.
"Đổng Tiểu Ngọc, để bần đạo tiễn ngươi một đoạn đường..."
Dứt lời, ông liền lấy ra đồng tiền kiếm, trực tiếp cắn nát đầu ngón tay giữa rồi bôi máu lên mặt kiếm. Trong chốc lát, đồng tiền kiếm tỏa ra ánh kim quang chói mắt.
Dương Ba tay cầm giáo đá trực tiếp xông vào căn phòng.
Cửu thúc thấy cảnh này lập tức giận dữ quát: "Ngươi dám!"
Đổng Tiểu Ngọc vốn đã chuẩn bị sẵn sàng cho việc bọn họ tìm đến, dù sao động tĩnh bên ngoài vừa rồi cũng không hề nhỏ. Nàng nhào về phía giường đệm, định mang Thu Sinh đang bị quỷ thuật làm cho mê man đi theo.
Dương Ba lên tiếng, sau đó trực tiếp múa may cây giáo đá trong tay, đâm thẳng về phía đầu Đổng Tiểu Ngọc. Đối phương trực tiếp nghiêng người né tránh, thoát khỏi kết cục bị xuyên đầu, nhưng bàn tay Dương Ba đang nắm chặt phần đuôi giáo đá hơi dùng lực, một chiêu quét ngang đánh trúng đầu Đổng Tiểu Ngọc.
Kèm theo một tiếng hét thảm, đầu của Đổng Tiểu Ngọc trực tiếp bị quất bay khỏi cổ.
Cửu thúc: "..."
Quá hung tàn rồi!
Nhìn kỹ lại thì cái "sợi dây dài" kia chính là bím tóc dài ngoằng của Đổng Tiểu Ngọc. Đầu của Đổng Tiểu Ngọc lại bay trở về thân thể, một "sợi dây dài" giống như ô long xuất động, nhanh chóng quấn lấy thân hình Dương Ba.
Dương Ba lấy ra một lá Khu Tà phù khác rồi nghiêng người tiến lên, Đổng Tiểu Ngọc thấy vậy chỉ có thể tự đoạn bím tóc của mình.
Trong "7 Days to Die", sát thương từ giáo đá ném đi dù không trúng đầu thì cũng tương đương với gấp đôi đòn tấn công bình thường. Tay còn lại của hắn làm ra động tác ném lao, căn bản không cho Đổng Tiểu Ngọc cơ hội né tránh.
Giáo đá đâm xuyên qua ngực Đổng Tiểu Ngọc.
Điểm sinh mệnh: 444/573.
"Phòng ngự cũng được đấy..."
Dương Ba nhặt lên cây giáo đá rơi trên mặt đất, nhìn Thu Sinh đang mơ mơ màng màng mở mắt, nghiêng đầu hỏi: "Sư phụ, Thu Sinh sư huynh hiện tại bị quỷ mê hoặc, con đánh huynh ấy chắc không có việc gì chứ?"
Cửu thúc chắp tay sau lưng, ra dáng đại lão đi thị sát nói: "Không tính, tiểu tử này vậy mà lại bị nữ quỷ mê hoặc, thật là mất mặt vi sư, cứ hung hăng đánh nó cho ta!"
Thu Sinh chắc chắn biết Đổng Tiểu Ngọc là nữ quỷ. Nhưng y vẫn đần độn sáp lại gần, còn chủ động lau sạch phù chú mà sư phụ vẽ trên ngực mình.
Hắn ngốc sao? Không hề ngốc! Thuần túy chính là thấy sắc nảy lòng tham.
Đáng tiếc không có người nào có thể cho y câu trả lời này.
Văn Tài bảo vệ bên cạnh Nhậm Đình Đình, nghi ngờ hỏi: "Sư đệ nhặt được cây trường mâu kia từ đâu vậy?"
"Lúc nào cũng có!"
Nhậm Đình Đình: "..."
Thực lực của Đổng Tiểu Ngọc mạnh hơn Nhậm Thái gia lúc mới thi biến, nhưng so với Nhậm Thái gia sau khi hút máu Nhậm Phát để tiến hóa thì vẫn kém một bậc. Chỉ là một con lệ quỷ mà thôi, ở trong tay hắn không lật ra được gợn sóng gì. Là một con quỷ không có thực thể, đáng lẽ phải có khả năng miễn thương vật lý, nhưng dùng giáo đá đánh trúng đầu gây ra 29 điểm thương tổn đã là rất tốt rồi.
Súng hai nòng thực sự rất tốt, nhưng đạn không có nhiều, có thể tiết kiệm được chút nào hay chút đó, dù sao sức lực cũng không tốn tiền mua.
Dứt lời, hắn cầm giáo đá xông tới, Cửu thúc thấy tiểu đồ đệ của mình lại có thực lực như thế, lúc này liền đứng trong phòng bắt đầu xem kịch.
Nhưng có thể để cho đệ tử của bản thân ma luyện một phen, cũng coi như là tạo hóa của nữ quỷ này.
Cửu thúc tay cầm đồng tiền kiếm đã được tinh huyết gia trì, cùng vọt vào trong phòng, nhìn thấy Dương Ba xông lên phía trước liền nói: "Cẩn thận một chút!"
"Con biết rồi sư phụ!"
"Thu Sinh cứu ta..."
Sưu một tiếng. Một thương đâm thẳng vào đầu Đổng Tiểu Ngọc, chỉ có điều đối phương là quỷ nên không có cảnh tượng máu tươi văng khắp nơi.
Cùm cụp, cùm cụp...
Dương Ba trên mặt mang theo nụ cười nhạt, một bên lắp đạn vào "shotgun hai nòng", một bên từng bước tiến về phía nữ quỷ áo đỏ.
Cửu thúc nghe thấy tiếng động sau lưng, nhanh chóng xoay người lại. Khi nhìn thấy nữ quỷ áo đỏ, đồng tử ông chợt co rút lại.
"Áo cưới đỏ, treo cổ tự tử, hơn nữa còn hài cốt không còn!"
So với nữ quỷ mê hoặc Thu Sinh, con quỷ này mới thật sự là đại BOSS.
Cửu thúc ngay lập tức lấy ra một nắm phù vàng từ trong ngực, nữ quỷ không chút sợ hãi, nhẹ nhàng nhắm chuẩn Cửu thúc mà thổi một hơi, trong nháy mắt cuồng phong nổi lên bốn phía khiến người ta không mở mắt ra nổi.
Phanh! Phanh!
Hai tiếng súng trầm đục vang lên, trực tiếp đánh gãy thuật làm phép của nữ quỷ áo đỏ. Nữ quỷ áo đỏ mặc dù thực lực cường đại, nhưng vẫn không nhịn được mà kêu lên một tiếng đau đớn, thân hình bay ngược ra ngoài.
Nữ quỷ áo đỏ cũng là kẻ biết nhìn thời thế, lập tức hướng về phía Cửu thúc thi lễ một cái rồi xoay người bay đi.
Nói xong, Dương Ba liền theo sát sau lưng Cửu thúc vọt vào trong sân.
Văn Tài lúc này mới sáp lại hỏi: "Sư đệ, vừa rồi con nữ quỷ hung dữ kia là thế nào vậy?"
"Chính là con nữ quỷ mà ta đã nói với người khi gặp trên núi cùng Thu Sinh sư huynh đấy."
Văn Tài lập tức trừng to mắt nói: "Ngươi chính là bị nàng cướp sắc sao?"
Nhậm Đình Đình vốn đang dỏng tai nghe Dương Ba nói chuyện, nghe thấy lời của Văn Tài thì giật mình há hốc mồm, lộ ra vẻ mặt không thể tin nổi.
Văn Tài: "..."
Cửu thúc nhìn dáng vẻ của Dương Ba, trực tiếp nói: "Nàng ta đang hút dương khí của ngươi!"
Dương Ba vội vàng xua tay: "Sư phụ, đừng xúc động, đệ tử đang kiếm thêm thu nhập mà!"
Cửu thúc bước lên phía trước, trực tiếp nắm lấy cổ tay Dương Ba để tỉ mỉ cảm ứng. Sau đó sắc mặt ông khẽ biến.
Dương khí sung túc, không có chút dấu hiệu tiêu hao nào, hơn nữa so với lần dò xét trước, huyết khí trên thân thể tiểu đồ đệ này còn trở nên vượng thịnh hơn. Pháp lực cũng tăng tiến không ít.