Chương 46: Hồ ly thành tinh
"Sư điệt, ngươi nghỉ ngơi đi, để sư thúc dẫn đường cho!"
Bốn Mắt nhìn thấy sư điệt của mình dẫn theo đoàn cương thi nhảy nhót liên tục ở phía trước để gấp rút lên đường thì không khỏi xót xa.
"Hay là chúng ta nghỉ ngơi một lát đi."
"Sư thúc, không cần đâu. Chúng ta mới đi được hơn hai canh giờ, tốt nhất là thừa dịp buổi tối đi thêm một đoạn để về sớm một chút. Dù sao nơi hoang sơn dã ngoại này cũng không an toàn."
Dứt lời, Dương Ba lại vận lực đôi chân, dẫn theo hàng hành thi phía sau tiếp tục nhảy về phía trước.
Mệt mỏi ư? Khái niệm đó không tồn tại với hắn. Chỉ cần có đồ ăn, hắn hoàn toàn có thể nhảy đến khi đám hành thi này mòn vẹt cả chân mới thôi!
"Âm nhân lên đường, người sống chớ gần!"
Hắn cất tiếng hô vang một câu, không để sư thúc Bốn Mắt kịp lên tiếng rồi hỏi tiếp: "Sư thúc, trong lúc hành nghề cản thi, thứ nguy hiểm nhất mà người thường gặp là gì?"
"Ân, cái gì cũng có."
Bốn Mắt đi bên cạnh Dương Ba, so với việc phải nhảy từng bước thì đi bộ thế này nhẹ nhàng hơn nhiều.
"Tinh quái trong núi, cô hồn dã quỷ du đãng, còn có..."
"Còn có cái gì nữa ạ?"
"Còn có một số kẻ cho rằng cản thi là nghề hái ra tiền. Sư điệt à, ta nói cho ngươi hay, thế gian này thứ đáng sợ nhất không phải yêu ma quỷ quái, mà chính là lòng người."
Sư thúc Bốn Mắt nói đến đây thì lộ vẻ cảm khái, khẽ ngẩng đầu như đang hồi tưởng lại chuyện cũ, nhưng ánh mắt liếc qua lại vô tình quét về phía tán cây bên cạnh.
Dương Ba rất tán đồng, gật đầu nói: "Bọn yêu ma quỷ quái đó mục đích rất rõ ràng, dù thế nào cũng chỉ muốn cái xác hoặc mạng sống của mình, chúng ta cứ hàng yêu trừ ma là xong. Nhưng có những kẻ không chỉ muốn cầu tài hại mệnh, mà còn muốn đùa giỡn tình cảm, thậm chí muốn biến người khác thành con rối nghe lời."
Bốn Mắt nghe vậy, nhịn không được đưa tay xoa đầu Dương Ba rồi cười: "Cái thằng ranh này, tuổi tác không lớn mà cảm ngộ lại sâu sắc đến thế."
"Sư điệt, ngươi mệt không nhẹ đâu, hay là nghỉ lại đây một chút?"
Dương Ba định phản bác, nhưng thấy Bốn Mắt nháy mắt với mình thì lập tức hiểu ý, nở nụ cười thật thà: "Sư thúc, con quả thực thấy mệt rồi, chúng ta nghỉ ở đây vậy."
Hắn xoay người. Hàng hành thi phía sau cũng đồng loạt làm ra động tác tương tự, trông vô cùng kỳ lạ.
Hắn đặt chiếc 'đèn' có gắn lục lạc xuống đất. Đó thực chất là một chiếc hộp nhỏ chứa nến bên trong để soi đường, ngoài ra không có công dụng nào khác.
'Bản đồ mini.'
Hắn mặc niệm trong lòng, một tấm bản đồ nhìn từ trên cao hiện ra trước mặt Dương Ba. Phạm vi bản đồ không lớn, tối đa chỉ khoảng trăm mét xung quanh. Hơn nữa nó không hiển thị trực tiếp ở góc nhìn mà mỗi lần dùng phải gọi ra, khá choáng tầm mắt, tính thực dụng không cao. Dù vậy, nó vẫn tốt hơn nhiều so với loại bản đồ giấy trong trò chơi gốc.
Nhìn những điểm sáng trên bản đồ, Dương Ba nở nụ cười đầy ẩn ý, đưa tay chạm vào chiếc giáo đá đeo sau lưng. Trên bản đồ, chấm xanh lá là Bốn Mắt — đại diện cho phe thân thiện, chấm đỏ là kẻ địch, còn màu trắng là các loài động vật trung lập như thỏ hay gà rừng.
'Mới đi có hai giờ đã gặp kẻ địch, quả nhiên phải ra ngoài lăn lộn mới thú vị...'
Ngồi trên một tảng đá, Dương Ba lấy từ ba lô ra hai bình nước, đưa cho sư thúc Bốn Mắt một bình: "Chúng ta cứ ngồi đợi thế này sao?"
"Sư thúc có đây rồi."
Bốn Mắt lắc lắc ống trúc đựng nước rồi cười. Nhìn đứa sư điệt thông minh hơn người này, lão lại thầm cảm thán sư huynh mình thật tốt số. Nhưng rồi lão lại nghĩ tới đồ đệ Gia Nhạc của mình.
'Tuy Gia Nhạc không bằng đứa nhỏ này, nhưng dù sao cũng khiến ta bớt lo hơn cái đám Văn Tài, Thu Sinh kia nhiều...'
"Không vội, lát nữa chúng ta hãy đi."
Bốn Mắt vừa dứt lời, từ trên cây bỗng bay ra một dải lụa trắng, lao nhanh về phía Dương Ba định quấn lấy hắn. Bốn Mắt lập tức rút thanh đồng pháp kiếm sau lưng, dưới sự gia trì của pháp lực, lão dễ dàng chém nát dải lụa.
Lão cầm kiếm trong tay, trừng mắt nhìn về phía bóng người đang ẩn nấp trên tán cây, quát lớn: "Ganh con, dám đụng đến sư điệt của ta? Ta tiễn ngươi đi gặp Diêm Vương!"
Bóng người trên cây thấy mưu đồ không thành, thẹn quá hóa giận, vung vẩy hai ống tay áo dài nhào về phía Bốn Mắt. Đó là một người phụ nữ khoảng hăm bảy, hăm tám tuổi, mặc một bộ đồ trắng. Dưới góc nhìn của Dương Ba, tuy gương mặt nàng ta không quá tinh xảo nhưng lại toát ra vẻ quyến rũ tự nhiên.
Nhưng Bốn Mắt đang lúc giận dữ, lão vung thanh đồng kiếm lao lên nghênh chiến không chút nể nang. Chỉ sau vài hiệp đấu, người đàn bà kia đã bị Bốn Mắt đá văng xuống đất.
Sắc mặt ả biến đổi, nhưng ả cũng thật dứt khoát, liền dùng lực xé nát lớp áo ngoài, ngồi bệt dưới đất nhìn Bốn Mắt với vẻ đáng thương. Đôi chân dài lộ rõ trong không trung, quần áo mỏng manh trên người chỉ còn che được những chỗ nhạy cảm nhất.
Bốn Mắt trợn tròn mắt: "Muốn câu dẫn ta sao? Không được nhìn..."
Ả ta há miệng phun ra một làn sương màu hồng, nhưng ngay lúc đó, một tiếng quát phẫn nộ vang lên từ phía sau:
"Yêu nghiệt to gan, thật là không biết trời cao đất rộng, dám múa rìu qua mắt thợ trước mặt ta!"
Dương Ba vừa dứt lời, ngọn giáo đá trong tay đã đâm thẳng vào đầu ả.
Phập!
"Yêu nghiệt, hiện nguyên hình mau! Cấp cấp như luật lệnh, trừ tà!"
Một lá Khu Tà phù màu vàng tỏa ra ánh xanh nhạt dán chặt lên người nữ yêu. Yêu khí gặp phù chú tạo ra phản ứng dữ dội, phát ra tiếng xèo xèo như bị axit ăn mòn.
"A —!"
Tiếng kêu thảm thiết vang lên. Bốn Mắt vốn còn định trêu chọc nữ yêu một chút, nay thấy cảnh này thì suýt rơi cả mắt ra ngoài.
Giáo đá lại đâm tới.
Dưới tác động của bùa chú, ả ta đã biến thành một con quái vật đầu hồ ly. Ả lăn lộn một vòng né tránh đòn tấn công rồi nhún người định nhảy lên cây chạy trốn. Nhưng Dương Ba làm sao để miếng mồi dâng tận miệng bay mất? Hắn dán một lá Khu Tà phù lên giáo đá rồi dốc toàn lực ném đi.
Phập!
Tiếng mũi giáo cắm ngập vào da thịt vang lên. Một con hồ ly cùng với những viên cầu kinh nghiệm rơi rụng từ trên không xuống.
+1 Xì gà +1 Súng săn +1 Kính gấp bốn
Nhìn những vật phẩm rơi ra, biểu cảm của Dương Ba vô cùng đặc sắc.
'Tại sao con hồ ly này lại rơi đồ tốt thế nhỉ? Chẳng lẽ vì nó từng xuất hiện trong cốt truyện?'
Tuy yếu, nhưng đây đúng là con yêu quái đầu tiên xuất hiện trong phim "Cương Thi Thúc Thúc". Chiếc xì gà này cung cấp 10% lợi nhuận khi giao dịch, quả là một món thần khí cho việc mua bán. Còn khẩu súng săn kia, kiểu dáng của nó thực chất là một khẩu 98K.
"Sư điệt, ngươi không sao chứ?"
Bốn Mắt chạy đến bên cạnh, lo lắng kiểm tra vì sợ hắn gặp bất trắc. Đây là con nhà người ta gửi gắm, nếu là đồ đệ của lão, lão đã sớm tặng cho một bạt tai rồi mới giáo huấn.
"Sư thúc yên tâm, con không sao. Có điều con hồ ly này... người đợi một lát, con xử lý thi thể nó đã, bộ lông này làm khăn quàng cổ cho người là vừa đẹp."
Bốn Mắt nghe vậy thì vừa cảm động, vừa thầm oán trách sư huynh mình trong lòng: 'Chả trách Văn Tài với Thu Sinh lại nghịch ngợm như thế. Sư huynh à, rốt cuộc huynh dạy đồ đệ cái kiểu gì vậy?'
+2 Xương +3 Thịt tươi
Chỉ một loáng sau, con hồ ly to hơn cả giống chó Shiba đã bị Dương Ba lột da rút gân sạch sẽ. Dẫu sao khi hắn tăng điểm kỹ năng, hắn không chỉ nhận được các chỉ số cộng thêm mà còn lĩnh hội được rất nhiều kiến thức sinh tồn chuyên nghiệp.