Thể loại: Trả thù, Cốt truyện phức tạp.
Trong quá khứ, có một tục lệ quen thuộc trong đám cưới đó là người vén khăn voan của tân nương sẽ trở thành tân lang, và tân nương sẽ trở thành vợ của họ.
Nhưng điều gì sẽ xảy ra nếu người ta vén voan của một con quỷ?
Dù bất cứ điều gì xảy ra, ta phải tuân theo quy tắc và chỉ có thể đổ lỗi cho bản thân. Nhưng đáng tiếc, tôi lại rơi vào tình cảnh đen tối này. Tôi phải làm gì để trả thù và giành lại công lý cho chính mình?
Mời các bạn tải đọc sách Minh Hôn Với Quỷ của tác giả Ninh Thư.
Trời vừa tờ mờ sáng chúng tôi đã rời khỏi nhà họ Nghị, qua một đêm trò chuyện cùng Vân Tâm và Nghị Văn, chúng tôi đã đạt được thống nhất chung, đó chính là khôi phục lại thân phận cho Nghị Lâm, đưa bài vị của Nghị Lâm và tôi vào từ đường để hưởng hương khói nhà họ Nghị.
Về phần thân thể kia của tôi, sẽ được chôn cùng một nơi với thân xác của Nghị Lâm, hay nói cách khác chính là xuống mồ vì an.
Mọi chuyện xảy ra quá nhanh, nhanh tới mức khiến tôi tưởng rằng bản thân mình vẫn còn sống. Thời gian tôi bị bắt tới nhà họ Nghị còn không tới ba tháng, vậy mà tôi đã trải qua bao nhiêu chuyện, cuối cùng vẫn không thoát khỏi sổ mệnh ‘chôn cùng huyệt’ với người chồng quỷ – Nghị Lâm của tôi.
Nữ quỷ tên Lệ Lan kia đã đi đâu, tôi không biết. Nghị Hiên hiện tại như thế nào, tôi cũng chịu. Nhưng nghe theo lời Vân Tâm thì xem ra Nghị Hiên đã quyết định đồng quy vu tận với nữ quỷ kia rồi. Xem ra quá trình đó không được tốt đẹp lắm, cho nên mới kéo cô ta rời xa nơi này đế không ảnh hưởng tới đây.
Tang lề của tôi diễn ra ngay sau khi tang lễ của Nghị Hiên vừa hết, chuyện này có hơi quái dị cho nên không khỏi khiến người ngoài bàn tán xôn xao.
Trong buổi đưa tang, tòi ngồi trên quan tài bằng gỗ, ở bên trong chính là thân thế đã héo quắt lại vì thiếu máu của tôi, tử trạng đó thêm thảm tới mức tôi cũng không nỡ nhìn.
Giữa tiếng nhạc u oán não nề, tôi vui vẻ ngồi vắt chân trên quan tài quan sát quanh phòng. Tất nhiên đám người kia chẳng thể nhìn thấy tôi. Nhưng tôi lại có thể nhìn thấy được mọi thứ một cách hết sức rõ ràng.
Việc tôi chết đi cũng không khiến nhà họ Nghị dậy sóng nhiều lắm, bởi trước khi tôi chết thì cũng đã có tới tận mười hai tân nương cũng đã chết đi như vậy rồi. Cho nên trong buối tang lễ, người thật lòng khóc thương cho tôi cũng không nhiều, chỉ có một gia nô tên Thường Ất mà tôi mới gặp hai lần khóc lóc rất thảm thương, giống như người nằm trong quan tài không phải là tôi mà là cha mẹ của hắn vậy.
Nói thì nói như thế, nhưng chung quy tôi vẫn rất cảm động. Dù sao khi chết ai mà không mong có người thương tiếc mình cơ chứ.
Giờ Thìn, đám trai tráng trong thôn bắt đầu khiêng quan tài lên tiến về phía mộ địa nhà họ Nghị. Buổi tang lễ ngày hôm nay do Vân Tám và Nghị Văn chủ trì, tôi ngồi trên nắp quan tài nhìn thấy được bàn tay hai người họ đan xen vào nhau khăng khít không rời, dường như mối hiềm khích trước kia đã được gỡ bỏ, Vân Tâm cũng không kháng cự việc đụng chạm với Nghị Văn nữa.
Khi quan tài được khiêng qua người hai người bọn họ, tôi không khỏi nhe răng ra cười. Vân Tâm cau mày, hiến nhiên là nhìn thấy tôi ngồi vắt vẻo ở trên nắp quan tài. Tuy không hài lòng với bộ dạng của tôi lắm, xong cô ấy cũng không nói gì hơn.
Lúc làm người tôi có hơi câu nệ, nhưng lúc thành quỷ thì lại có vẻ tùy tiện hơn một chút. Tôi cảm thấy mình may mắn hơn mười hai tân nương trước kia rất nhiều. May mắn vì có một Nghị Lâm hết lòng vì tôi, may mắn vì bản thân không trở thành cương thi người không ra người quỷ không ra quỷ.
Giờ Tị thì bắt đầu hạ thổ, tôi nhảy xuống đứng bên cạnh nhìn đám người loay hoay chôn mình cùng một chỗ với Nghị Lâm. Hình ảnh này đúng là…
“Hôm qua Vân Tâm nói gì với em vậy?”
Đúng lúc tôi đang nhàm chán nhìn trời, bên tai bỗng vang lên một giọng nói.
Nghị Lâm đã trở lại, hắn đứng bên cạnh tôi cùng tôi quan sát việc hạ thố kia, vừa nhìn vừa hỏi.
Tôi nhớ lại lời Vân Tâm nói tối hòm qua:
“Chuyện giữa tòi và Lệ Lan, mong cô đừng nhắc tới trước mặt Nghị Lâm nữa. Kiếp này tôi nợ cô một mạng, kiếp sau tôi sẽ trả. Sau khi hạ thố cho hai người, cô hãy theo Nghị Lâm rời đi. Trấn nhỏ này phong thủy vốn đã không tốt, nếu còn chứa thêm hai lệ quỷ, vậy thì người nơi này không cần sổng nữa.”
Chuyện giữa Vân Tâm và Lệ Lan, tôi có biết chút ít qua lời của Tang Ca. Có vẻ như năm xưa Vân Tâm đã ký với Lệ Lan một khế ước gì đó, nội dung khế ước có những gì tôi không biết, chỉ biết cứ cách một năm cô ấy sẽ phải hiến tế một người cho nữ quỷ kia. Tới lượt tôi đã là mười hai năm, cũng đã hiến tế mười hai lần.
Tuy rằng tôi thoát khỏi vận mệnh bị cắn nuốt linh hồn, nhưng lại không thoát khỏi cái chết. Nhớ lại phản ứng của Nghị Hiên, xem ra ông cũng biết việc hiến tế này, cũng ngầm đồng ý cho nó diễn ra.
Chỉ có điều không hiểu vì sao lần này Nghị Hiên lại không muốn nó tiếp diễn nữa, lại nhớ tới khoảng thời gian Tang Ca giữ quyền chủ động thân thể tôi, xem ra việc này có liên quan tới cô ấy nữa rồi.






![Bìa truyện [Dịch] Cẩm Nguyệt Như Ca](https://assets.itruyenchu.com/book-cover/cam-nguyet-nhu-ca/banner-small.webp)

![Bìa truyện [Dịch] Ta Đốn Ngộ Hỗn Độn Thể](https://assets.itruyenchu.com/book-cover/ta-don-ngo-hon-don-the/banner-small.webp)
![Bìa truyện [Dịch] Thi Muội](https://assets.itruyenchu.com/book-cover/thi-muoi/banner-small.webp)

![Bìa truyện [Dịch] Vu Nữ Xuyên Thành Con Nuôi Hào Môn](https://assets.itruyenchu.com/book-cover/vu-nu-xuyen-thanh-con-nuoi-hao-mon/banner-small.webp)
