Chương 1027:
Tiểu Tề Tử bỗng nhiên nhớ tới hôm đó trở về phủ, hắn ta suýt chút nữa thì chết, cưỡng ép dùng nội công để giả trang, chính là vì muốn cho Xuân Hòa có hy vọng sinh con, giữ lại hơi thở cuối cùng.
Thế mà nàng ấy vì quá kích động, lại nhận nhầm hắn ta là Chu Như Cố mà hôn.
Trong nháy mắt, khuôn mặt hắn ta đỏ bừng, vốn dĩ sắc mặt hắn ta đã nhợt nhạt vì ốm nằm trên giường, lại không nhìn thấy ánh mặt trời, mặt đỏ lên lại càng rõ ràng.
Thế mà mình lại đỏ mặt!!
Hắn ta cũng biết tật xấu của mình, chủ tử gia vì luyện công pháp quá tà môn, làn da còn nhợt nhạt hơn cả hắn ta.
Chỉ có lúc Minh đại tiểu thư chủ động, hắn mới có chút ngại ngùng, nhưng cũng chỉ là tai đỏ lên, không dễ phát hiện.
Nhưng chủ tử gia mặt dày hơn tường thành, chẳng bao giờ có lúc nào xấu hổ hay ngại ngùng.
Từ ngày nàng ấy hôn hắn ta, hắn ta không thể nào nói chuyện như bình thường với tỷ ấy được nữa.
Khuôn mặt Tiểu Tề Tử cứng đờ, không thể hiện ra bất kỳ biểu cảm nào.
Hắn ta ngay lập tức quay người đi, chui tọt vào trong chăn, không dám để Xuân Hòa nhìn thấy.
Tiểu Tề Tử:
"Tỷ... tỷ chưa đi sao."
"Tỷ... biết hết rồi sao? Làm sao tỷ biết được?"
Tiểu Tề Tử lắp bắp hỏi.
Xuân Hòa nhìn hắn ta chui rúc trong chăn, nhíu mày:
"Không phải ta đã nói rồi sao, ngươi học ai không học, lại học theo bộ dạng dở dở ương ương của vị kia làm gì, đúng là gần mực thì đen gần đèn thì sáng sao?"
Tiểu Tề Tử im lặng không nói, chỉ lẳng lặng quay lưng về phía Xuân Hòa.
"Ta chính là người như vậy, tỷ không muốn nhìn thấy bộ dạng này của ta, còn đến đây làm gì?"
Tiểu Tề Tử như có điều chán ghét, quay lưng về phía nàng ấy, lầm bầm.
Sợ cái gì thì cái đó đến, không dám nhúc nhích nữa.
"Chẳng lẽ não ngươi bị thương sao."
Xuân Hòa nhàn nhạt nói.
Tiểu Tề Tử nhất thời không phản ứng kịp:
"Cái... Cái gì?"
Xuân Hòa cầm chén trà lên, nhấp một ngụm:
"Ngươi cũng không phải bị thương não, sao lại không nhớ vừa nãy ngươi định gọi ta lại, ta chưa đi, không phải là chuyện tốt sao?"
Vậy thì, tiếng bước chân và tiếng mở cửa vừa nãy đều là giả sao?
Nhưng không nghĩ tới mới quay người được một nửa, hắn ta đã nhìn thấy Xuân Hòa đang ngồi ở bên cửa sổ, nhàn nhạt nhìn hắn ta.
Tiểu Tề Tử đứng hình:
"Tỷ... tỷ chưa đi sao."
Một lúc sau, Tiểu Tề Tử nghe thấy tiếng bước chân ra xa và tiếng cửa phòng mở ra.
"Chờ một chút, Xuân Hòa!"
Hắn ta ngay lập tức chống cơ thể bị thương của mình muốn quay người lại.
"Xuân Hòa, ta không được thoải mái lắm, muốn ngủ rồi, tỷ còn sáu bảy ngày nữa mới hết ở cữ, hôm nay trời còn chưa ấm lên, tỷ không thể ở ngoài lâu, mau về đi, con cũng cần tỷ."
Tiểu Tề Tử ú ớ nói trong chăn.
Nhưng Xuân Hòa đã kéo một chiếc ghế đến, lại lấy ấm trà và chén trà rồi ngồi xuống trước mặt hắn ta, bình tĩnh nói:
"Nói đi, ta có rất nhiều thời gian lắng nghe ngươi nói."
Một câu nói, ngay lập tức khiến cho đầu óc Tiểu Tề Tử như muốn nổ tung.
Tiểu Tề Tử bỗng nhiên có chút hoảng hốt, Xuân Hòa sẽ không nghĩ là hắn ta cố ý không cứu Chu Như Cố, hay là nghĩ...
Xuân Hòa cúi đầu, nhìn chén trà trong tay: "Tuy rằng người ta nói sinh con ngu ba năm, nhưng đó là nữ nhân nhà người ta phải chăm con mệt mỏi, còn ta không cần chăm con, cho
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền