Chương 60 : Như Vào Chỗ Không Người!
Trong phòng.
Mấy tờ giấy trắng thật to rất nhanh đã bị Triệu Thanh viết kín mít, ròng rã suốt ba trang.
Giang Thạch cầm trong tay, cẩn thận lật xem, đọc qua đọc lại hai lần, xác định câu nào câu nấy đều thông suốt, không có chữ nào không nhận ra, lúc này mới nhẹ nhàng gật đầu, nói:
"Coi như không tệ.’’
-Giang huynh đệ, chúng ta có thể xuất phát rồi chứ?
Triệu Thanh sốt ruột mở miệng.
Chậm trễ thời gian dài như vậy ở chỗ này, hắn rất hoài nghi đám người Tứ công tử khả năng đã chịu không nổi.
-Xuất phát!
Giang Thạch mở miệng, nghiêm túc gấp mấy tờ giấy lại, thu vào trong ngực, sau đó mang theo lang nha bổng trực tiếp đi ra bên ngoài.
Triệu Thanh mừng rỡ, lúc này nhanh chóng đi theo ra ngoài.
Đợi đến sau khi Giang Thạch đi ra ngoài sân, chỉ thấy thôn trang vẫn còn đang di dời toàn diện, số lớn cư dân dưới sự chỉ huy của trưởng thôn, mang theo người nhà, vội vàng chạy tới phía núi lớn ở xa xa.
Dám người Nhị Hổ Tử vội vàng chạy tới hướng của Giang Thạch, nói: "
Giang huynh đệ, ngươi không đi cùng chúng ta sao?
"
-Không được, ta còn có chuyện quan trọng, ở cùng một chỗ với các ngươi sẽ chỉ liên lụy đến các ngươi.
Giang Thạch nhẹ nhàng lắc đầu, nói: "
Chờ một thời gian nữa danh tiếng qua đi, có lẽ các ngươi có thể trở lại.’’
-Được rồi!
Đám người Nhị Hổ Tử lưu luyến không rời.
Giang Thạch nhìn thoáng qua trưởng thôn, cuối cùng vẫn là không có đi qua chào hỏi, mà là nhảy lên tuấn mã, trực tiếp chạy như điên về hướng xa xa.
Triệu Thanh vội vàng vung roi ngựa, xông lên phía trước tiến hành dẫn đường.
Hai người ngựa không dừng vó, đát đát rung động, một đường chạy nhanh về hướng Đông.
Một hơi ước chừng chạy thời gian mấy canh giờ.
Rất nhanh ở phía trước bọn họ xuất hiện số lớn thi thể, trải khắp núi đồi, tinh kỳ ngã xuống đất, tràn ngập máu tanh, liếc mắt một cái, rậm rạp một mảnh, sớm đã rất khó phân biệt lẫn nhau.
-Công tử nhà các ngươi đâu?
Giang Thạch nhíu mày, mở miệng hỏi:
"Chẳng lẽ là tới chậm?’’
-Công tử!
Triệu Thanh hét lớn, nhanh chóng xuống ngựa, xông về phía đống thi thể bắt đầu tìm kiếm, tìm xem có thi thể của Lục Thừa Thiên bên trong không.
Bất quá thi thể ở nơi này thực sự nhiều lắm, mật mật ma ma nằm cùng một chỗ, đâu chỉ hơn vạn người, muốn tìm ra trong thời gian ngắn, không thể nghi ngờ là chuyện không thể nào.
Đột nhiên!
Hai tai Giang Thạch khẽ động, ngẩng đầu nhìn lại, mơ hồ nghe được từng trận thanh âm hô sát trong sơn cốc xa xa, cực kỳ yếu ớt, giống như còn cách khoảng cách vài dặm.
Triệu Thanh đang tìm kiếm thi thể thân thể cũng chấn động, nghe được thanh âm, vội vàng ngẩng đầu nhìn lại, nói: "
Bên kia còn có người sống, đi, qua xem một chút!"
Hắn nhanh chóng xoay người lên ngựa, cầm trường thương trong tay, giục ngựa chạy như điên.
Giang Thạch thôi động ngựa, lập tức đi theo.
Hai người nhanh chóng xông vào một khu rừng rậm, chỉ thấy trong khu rừng này cũng là hỗn loạn một mảnh, xuất hiện rất nhiều dấu vết chiến mã bước qua.
Dọc đường càng không ngừng xuất hiện từng bộ thi thể, tựa hồ là vừa mới chết đi.
Máu của nhiều thi thể vẫn còn chưa khô.
Đợi đến khi bọn họ hoàn toàn lao ra khỏi khu rừng này, chỉ thấy trong một hẻm núi ở khu vực phía trước nhất, bóng người hỗn loạn, tiếng hô sát rung trời, tinh kỳ phấp phới, người như thủy triều, cũng không biết có bao nhiêu người.
Đại chiến!
Đại
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền