Chương 100: Ta Hối Hận Rồi
Mấy năm nay, danh tiếng của Xích Luyện Phong vốn đã không tốt. Đệ tử các phong đều coi Giang Nguyên Sương như một lão yêu bà đáng sợ, còn ấn tượng về Ngu Nhược Khanh mới chỉ nhờ thực lực mà cải thiện được đôi chút.
Vừa rồi, mỗi lần Ngu Nhược Khanh lấy ra một món ám khí, Thương Hàn Lăng lại tịch thu một món. Hắn trước nay vốn ít nói, vậy mà lần này bị ép đến mức phải dốc hết lời lẽ để khuyên nàng hướng thiện.
"Ngươi nói đúng."
Trán Thương Hàn Lăng đổ một tầng mồ hôi mỏng, giọng nàng quá lớn, hắn thực sự sợ có người nghe thấy.
Hắn vốn là loại thể chất thiên về huyết mạch hàn tính, gần như chưa bao giờ đổ mồ hôi. Thế mà hôm nay, vì hành động táo bạo của Ngu Nhược Khanh mà cả người hắn đổ mồ hôi lạnh.
Ngu Nhược Khanh thì chẳng hề bận tâm, nhưng Thương Hàn Lăng biết rõ, nếu để người khác nghe thấy những lời nàng vừa nói, có khi cả đời này Xích Luyện Phong cũng không gột sạch được cái danh "tà phái ngầm" mất!
Ngu Nhược Khanh chưa nguôi sát ý, thấy Thương Hàn Lăng ra sức ngăn cản, trong lòng lại càng khó chịu.
"Thương Hàn Lăng, ngươi sao có thể nói giúp cho đám người đó?!"
Ngu Nhược Khanh cố tình kích hắn,
"Đồ nhát gan!"
Không còn cách nào khác, hắn đành hạ giọng xuống mức thấp nhất,
"Ngươi cứ thu hết về trước, rồi từ từ trách mắng ta, được không?"
Thương Hàn Lăng ban đầu cảm thấy hổ thẹn, không muốn nhận nữa.
"Ừ, nhát gan."
Thương Hàn Lăng cầm một cây ngân châm tím, cẩn thận đặt vào tay nàng, kéo tay áo nàng lại,
"Ngu Nhược Khanh, trước tiên cất đi đã, lỡ như đâm trúng người thì sao."
Nếu hắn không nhận, có khi nàng thật sự sẽ xách dao chạy thẳng đến Tinh La Phong mất!
"Ngươi như vậy thì làm được trò trống gì!"
Ngu Nhược Khanh miễn cưỡng thu lại cây ngân châm, nhưng vẫn không quên chỉ trích: "Đồ hèn!"
"Ừ, đồ hèn."
Thương Hàn Lăng kiên nhẫn đưa tiếp một món khác,
"Cái này cũng cất đi."
Nàng trừng mắt nhìn hắn, còn hắn thì cố gắng dỗ dành nàng một cách đầy vụng về, mãi mới khiến nàng chịu nhận lại mấy món.
Lúc này, Thương Hàn Lăng bắt đầu lần lượt trả lại số pháp bảo nguy hiểm kia cho Ngu Nhược Khanh.
Nàng tức giận thu lại toàn bộ vũ khí, sau đó lạnh lùng hừ một tiếng:
"Ta chẳng có gì để nói với ngươi nữa, tuyệt giao!"
Có thể sinh ra suy nghĩ này, chứng tỏ Ngu Nhược Khanh đã thực sự coi Thương Hàn Lăng là người một nhà.
Ngu Nhược Khanh vừa định xoay người rời đi, nhưng chợt nhớ ra linh quả của mình.
"Ta muốn cho ngươi, ngươi có ý kiến gì không?"
Nàng hỏi.
Nhưng trải qua một loạt sự kiện vừa rồi, hắn cảm thấy trạng thái của Ngu Nhược Khanh bây giờ quá mức nguy hiểm—
Nếu hắn không nhận, có khi nàng thật sự sẽ xách dao chạy thẳng đến Tinh La Phong mất! Lúc này, ổn định Ngu Nhược Khanh mới là quan trọng nhất, Thương Hàn Lăng liền nhận lấy linh quả.
"Được." Thương Hàn Lăng bất lực gật đầu.
Ngu Nhược Khanh cảm thấy đau lòng khôn xiết. Thương Hàn Lăng sao lại biến thành thế này chứ!
Nàng không khỏi tự hỏi, có phải chính vì mình làm chưa đủ tốt nên mới để mặc cho những kẻ kia tác oai tác quái, còn khiến một đại phản diện vốn nên ngạo nghễ chói lọi như hắn phải nhẫn nhục chịu đựng đến thế này hay không?
"Ta hối hận rồi."
Ngu Nhược Khanh nói với hệ thống,"Thương Hàn Lăng hấp dẫn là nhờ sự quyết đoán và tàn nhẫn của hắn. Giờ mà bị người ta ức hiếp đến mức còn phải lên tiếng biện hộ cho chúng, vậy
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền