Chương 106: Người Trong Cuộc Thì U Mê
Lúc này đây, khi đối diện với Hàn Thiển, cảm giác mâu thuẫn mà Lục Nguyên Châu từng có lại càng thêm rõ rệt. Điều này suýt nữa làm Lục Nguyên Châu quên mất rằng, lần đầu gặp nhau, Hàn Thiển từng lạnh lùng đến nhường nào. Hàn Thiển rất trầm ổn, có nhiều lúc còn khiến người ta cảm thấy hắn là một đại ca ca đáng tin cậy.
"Ngươi tìm ta, có chuyện gì?"
Hàn Thiển lên tiếng vào đúng thời điểm.
Lục Nguyên Châu lúc này mới nhớ ra mục đích chính của mình hôm nay đến đây là vì Thương Hàn Lăng. Hắn lập tức đem tất cả bất mãn tích tụ bấy lâu nay trút ra, bày tỏ nỗi phiền muộn với Hàn Thiển, giọng điệu đầy ấm ức.
"Nếu Trưởng lão Vĩnh Uyên thực sự là một sư phụ tốt, nhất định sẽ không làm ngơ khi thấy các đệ tử bắt nạt lẫn nhau."
Lục Nguyên Châu vô cùng khó hiểu và khó chịu,
"Huynh ấy là người thông minh như vậy, tại sao lại không nghĩ thông suốt điểm này? Vì sao Thương sư huynh cứ nhất quyết chịu nhịn chứ?"
Lục Nguyên Châu lập tức ngẩng đầu, chờ đợi nửa câu sau.
"Hắn chưa chắc không biết chân tướng của Tinh La Phong."
Hàn Thiển nói,
"Chỉ là không muốn tin mà thôi."
"Dù cho ông ta chỉ thiên vị đệ tử có tu vi cao nhất, một vị sư tôn như vậy cũng chẳng thể gọi là một sư tôn tốt."
Hàn Thiển khựng lại một chút.
"So với ta tưởng, bộ dạng hiện tại của hắn đã tốt hơn rất nhiều rồi."
Hàn Thiển bình thản nói,
"Thương Hàn Lăng vốn là người sâu sắc, có thể chủ động nhắc tới những chuyện này, đối với hắn mà nói đã là một bước tiến lớn. Đến cả ta cũng không ngờ hắn sẽ chịu mở lòng như vậy."
"Cũng đúng." Lục Nguyên Châu gãi gãi đầu,
"May mà có sư tỷ gây rối, nếu không sư huynh còn chưa chắc đã chịu nói ra đâu."
"Người trong cuộc thì u mê."
Hàn Thiển thản nhiên đáp,
"Đây là kiếp nạn của hắn. Chỉ khi tự mình nghĩ thông suốt, hắn mới có thể vượt qua."
"... Chẳng lẽ chúng ta thực sự không thể làm gì, chỉ có thể khoanh tay đứng nhìn Thương sư huynh chịu khổ ở Tinh La Phong?"
Lục Nguyên Châu cúi đầu, giọng khẽ đi,
"Vậy thì còn tính là bạn bè gì nữa?"
"Chướng ngại của hắn nằm trong lòng. Ngoài chính hắn ra, không ai có thể giúp hắn vượt qua được. Nhưng mà..."
Lời nói vô tâm, nhưng người nghe lại để trong lòng. Hắn lặng lẽ quan sát đỉnh đầu Lục Nguyên Châu, ánh mắt trở nên ôn hòa hơn nhiều.
"Hình như..." Giọng nói của hắn càng lúc càng nhỏ, cuối cùng hòa vào trong gió.
"Đợi đến lần nghỉ tiếp theo, ta sẽ cho ngươi uống tiếp."
Hàn Thiển cuối cùng mới chậm rãi nói.
Nghe vậy, Lục Nguyên Châu lập tức phấn chấn trở lại.
Sau khi Lục Nguyên Châu rời đi đã lâu, Hàn Thiển vẫn ngồi yên trong đình nhỏ, sắc mặt trầm ngâm, dường như đang suy nghĩ điều gì đó. Một chiếc lá theo gió lướt qua mặt bàn đá, Hàn Thiển vươn tay, nhẹ nhàng bắt lấy. Đầu ngón tay hắn chậm rãi miết dọc theo cuống lá, ánh mắt ngày càng sâu thẳm.
Ở một nơi khác, Ngu Nhược Khanh nhân lúc rảnh rỗi lại đến thăm Tô Cảnh Trạch, tiện thể mang theo vật tư của tháng này. Khi đến thung lũng, nàng đã quen đường quen lối, xách giỏ đồ bước lên bậc thang, gõ cửa căn nhà gỗ. Hơn nữa, nhờ có nàng và những người khác tác động, tâm trạng của Tô Cảnh Trạch cũng không còn u ám như trước, mọi chuyện dần dần trở nên tốt đẹp hơn.
Từ sau khi nàng đề xuất với Phủ Quy Vật để mình phụ trách đưa đồ cho Tô Cảnh Trạch,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền