ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 472: Ta Sợ

Lúc này, Ngu Nhược Khanh mới chậm rãi nhận ra, mình đã vô thức bị kéo vào tận nơi ở của Hàn Thiển trong động phủ.

Da thịt nơi cổ tay bị hắn nắm lấy vẫn còn âm ấm, Ngu Nhược Khanh khẽ rùng mình, lập tức rút tay về, lùi lại một bước, kéo giãn khoảng cách giữa hai người.

Ánh nến trong động phủ phản chiếu lên gương mặt tuấn tú của Hàn Thiển, khiến hắn như được bao phủ trong một tầng sáng ấm áp. Đầu ngón tay thon dài, mang theo chút hàn ý, vẫn nhẹ nhàng giữ lấy cổ tay nàng.

Đối diện với ánh mắt dịu dàng ấy, Ngu Nhược Khanh không khỏi ngây người.

"Khanh Khanh, dựa gần ta một chút."

Hàn Thiển nhẹ giọng nói. Âm thanh ấy, như đánh thẳng vào lòng nàng.

"Ai nói là ta muốn bổ khuyết với ngươi?"

Nàng lẩm bẩm,

"Không biết xấu hổ."

Ngu Nhược Khanh cắn nhẹ môi, quay đầu sang hướng khác.

Ngu Nhược Khanh giật mình quay đầu lại. Quả nhiên, nàng thấy Hàn Thiển rũ mắt xuống, hàng mi dài khẽ run.

Một người xưa nay chưa từng để lộ tư dục, nay lại dùng một ánh mắt vô cùng dịu dàng, vô cùng chân thành, chỉ để dõi theo một mình nàng... thực sự quá...

Ngu Nhược Khanh thật sự không chịu nổi ánh mắt ấy của hắn.

Nữ tử trước mặt hơi nghiêng đầu, có chút ngại ngùng, nhẹ giọng nói:

"Hôm trước ta đã nói sẽ nắm tay ngươi một chút... thì chỉ nắm một chút thôi."

Cuối cùng, hắn ngẩn ngơ đưa tay lên, như lần trước, nhẹ nhàng nắm lấy hai ngón tay của nàng.

Nghe hắn nói vậy, Ngu Nhược Khanh không khỏi bội phục mà nhìn sang.

"Trên đời này còn có chuyện gì mà Hàn Thiển ngươi không thể lường trước và chuẩn bị chu toàn được sao?"

Nàng cảm thán. Dù trải qua bao lâu, nàng vẫn luôn khâm phục sự cẩn trọng và đáng tin cậy của hắn.

"Thực ra còn rất nhiều."

Hàn Thiển khẽ nói.

Hắn quay đầu lại, đôi mắt sâu thẳm như dòng nước lạnh lẽo chiếu lên bóng dáng nàng. Dù vẫn còn vương nét mỏi mệt do những đau thương trước kia để lại, nhưng trong đáy mắt hắn lại hiện lên một tia ôn nhu hiếm có.

"Những chuyện ta không làm được, ngươi đều có thể làm được. Ta và Khanh Khanh, bổ khuyết cho nhau."

Dù hắn ôn hòa trầm lặng, nhưng đó là kiểu ôn hòa dùng để tạo ra khoảng cách với thế nhân, khiến ai cũng không thể nhìn thấu hay chạm vào được.

Một người vốn dĩ nên đứng trên vạn người, là đại sư huynh mà tất cả môn đồ đều ngưỡng vọng, Hàn Thiển lẽ ra phải là một bóng hình cao cao tại thượng, không thể với tới.

Đúng lúc này, bên ngoài lại vang lên tiếng sấm rền vang, đánh tan bầu không khí tĩnh lặng trong phòng.

Khi độ kiếp, nàng quá mức tập trung nên bản thân không hề cảm nhận được uy lực của lôi kiếp. Chỉ đến lúc này, khi bản thân đứng trong động phủ được tầng tầng kết giới bảo vệ mà mặt đất vẫn không ngừng rung chuyển, tường đá dường như có thể sụp xuống bất cứ lúc nào, nàng mới thực sự hiểu được sự đáng sợ của thiên kiếp.

Ngoài kết giới, một đạo thiên lôi xẹt qua trời, tiếng nổ vang vọng.

Giữa tiếng sấm rền vang không dứt, giữa những luồng thiên lôi vô tận giáng xuống nhân gian, bóng dáng Hàn Thiển đứng đó đơn độc, tịch mịch đến mức làm tim nàng nhói đau.

Bất giác, Ngu Nhược Khanh bước về phía hắn.

Hắn sững người, vô thức ngẩng đầu.

Hàn Thiển lặng lẽ nhìn nàng.

Ngu Nhược Khanh không những không tiến lại gần, mà còn xoay cả người sang hướng khác, đưa lưng về phía hắn, lầm bầm:

"Lại gần ngươi làm gì? Ta đâu có sợ."

"Ta sợ." Hàn Thiển thấp giọng,"... Mỗi lần

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip