ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 486: Tại Sao Lại Làm Thế

Quan trọng nhất vẫn là thanh trừng nội bộ tu tiên giới trước đã. Sau khi mọi việc được xác nhận, Vân Thiên Thành thân là tông chủ rời đi trước để sắp xếp và bàn bạc với các tông chủ của các tông môn khác.

Trong lúc bàn bạc công chuyện, bầu không khí vẫn rất bình thường. Nhưng ngay khi tông chủ rời đi, không gian giữa năm người bỗng trở nên cứng ngắc.

Ngu Nhược Khanh không ngừng đảo mắt, trông vô cùng bối rối, Tô Cảnh Trạch im lặng không nói, Lục Nguyên Châu thì lén lút liếc nhìn ba vị sư huynh còn lại, ánh mắt như muốn nói lại thôi.

Thương Hàn Lăng khó hiểu hỏi:

"Các ngươi bị làm sao vậy?"

Lục Nguyên Châu định lên tiếng điều tiết bầu không khí, nhưng nghĩ lại, tại sao lần nào cũng là hắn làm "dầu bôi trơn" chứ? Nếu bọn họ dám có tình cảm với sư tỷ, vậy thì cũng nên tự mình giải quyết đi.

Thế là hắn đứng dậy.

"Không có gì."

Lục Nguyên Châu nói,

"Ta đi nấu cơm trước."

Hai người nhanh chóng rời đi. Trước khi bước ra ngoài, Lục Nguyên Châu còn không quên khép cửa lại.

Bên trong căn nhà gỗ, bầu không khí giữa ba người càng trở nên kỳ lạ hơn.

"Ngươi..." Thương Hàn Lăng thoáng chấn động, biểu cảm có chút phức tạp,

"Ngươi tại sao lại làm vậy?"

Hắn tất nhiên cũng muốn bày tỏ tâm ý, nhưng hắn sợ. Dù hắn từng thống nhất yêu ma hai giới, trở thành Ma Tôn, nhưng trong chuyện này, hắn lại chẳng khác gì một kẻ nhát gan. Hắn đã đánh mất quá nhiều thứ. Đối diện với chút ánh sáng le lói, hắn chỉ biết nâng niu trong tay, sợ rằng chỉ cần nắm chặt một chút thôi, ánh sáng đó sẽ tan biến.

"Tại sao ngươi không làm?"

Tô Cảnh Trạch hỏi ngược lại.

"Có lẽ ngươi muốn mãi duy trì cuộc sống như hiện tại, hôm nay ta hẹn nàng luyện kiếm, ngày mai ngươi lại luận bàn với nàng."

Tô Cảnh Trạch siết chặt ngón tay quanh chén rượu, thấp giọng nói:

"Nhưng ta thì không thể chịu đựng thêm nữa, dù chỉ một khắc."

Ngu Nhược Khanh lập tức đứng dậy.

"Ta giúp ngươi một tay!" nàng nói.

Thương Hàn Lăng vốn dĩ đã khó chịu với hành động lúc trước của Tô Cảnh Trạch. Trước đây sao hắn không phát hiện y lại giỏi giả đáng thương như vậy? Chỉ cần chớp mắt mấy lần, nói vài ba câu là có thể khiến Ngu Nhược Khanh xót xa.

Ngu Nhược Khanh càng đối xử dịu dàng với hắn, trái tim hắn lại càng đau đớn. Lòng tốt của nàng là sự lương thiện trời sinh của một kẻ luôn muốn bảo vệ mọi người. Nàng có thể đối xử với bất kỳ ai giống như cách nàng đối xử với hắn.

Ngược lại, Thương Hàn Lăng hắn, ngay cả thả mồi câu cá cũng không biết cách.

Thương Hàn Lăng nghe vậy lập tức hít một hơi lạnh, ngay cả Hàn Thiển cũng ngước mắt lên, ánh nhìn sâu thẳm dừng trên người Tô Cảnh Trạch.

Tô Cảnh Trạch biết, hắn không phải người đặc biệt. Nhưng Tô Cảnh Trạch đã từng được hưởng cảm giác được nàng thiên vị. Một khi đã nếm trải cảm giác ấy, làm sao hắn có thể cam tâm buông tay?

Thế nên, khi cảm nhận được bầu không khí khác thường, bản năng đầu tiên của Thương Hàn Lăng chính là nghĩ rằng Tô Cảnh Trạch lại dựa vào lý do tu vi thấp hoặc sức khỏe yếu mà giở trò gì đó.

"Ngươi lại làm gì rồi?"

Thương Hàn Lăng có chút không hài lòng hỏi.

Tô Cảnh Trạch rũ mắt xuống, ngón tay thon dài siết nhẹ lấy chén rượu, giọng nói bình thản:

"Ta đã bóng gió bày tỏ lòng mình... có vẻ như đã dọa nàng rồi."

Thương Hàn Lăng cứng họng.

"... Ngươi sẽ hủy hoại tất cả những gì

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip