Chương 490: Tiến Triển
Thương Hàn Lăng vươn tay, vỗ nhẹ lên vai Tô Cảnh Trạch, an ủi:
"Nhân sinh trên đời, không thể lúc nào cũng vẹn toàn, mọi chuyện đều theo ý mình được. Ít nhất thì kiếp này ta đã rất hài lòng. Đánh Hàn Thiển một trận xong, trong lòng ta cũng thoải mái hơn nhiều."
Thương Hàn Lăng cười ha hả.
Hắn đứng dậy, nhìn về phía Tô Cảnh Trạch với sắc mặt phức tạp.
"Có ý gì?"
"Vài lần là chưa đủ."
Một lúc lâu sau, Tô Cảnh Trạch chậm rãi nói,
"Nếu sư muội thực sự thích hắn, vậy thì hắn nên đời này kiếp này đều phải nghe theo lệnh chúng ta. Chúng ta muốn đánh, hắn phải tới."
Tô Cảnh Trạch thấp giọng:
"... Ta cũng vậy."
"Ta cố ý tìm ngươi để ngươi giẫm thêm một cước sao?"
Thương Hàn Lăng giận dữ giật lấy chén rượu trong tay Tô Cảnh Trạch, hậm hực uống cạn.
Tô Cảnh Trạch cũng không tức giận, chỉ thong thả thu tay về, chậm rãi nói:
"Con người ta vốn dĩ thế, luôn phải so sánh với nhau mới thấy rõ được hoàn cảnh của mình."
Thương Hàn Lăng thở dài một hơi, buông thõng vai, lẩm bẩm:
"Theo đuổi một cô nương thật chẳng dễ dàng gì."
Hắn lại có chút chán nản nói:
"Hàn Thiển đã sống qua mười kiếp, chuyện gì mà hắn chưa từng trải qua chứ? Thực sự so với hắn, ta chẳng phải là đối thủ."
Tô Cảnh Trạch im lặng.
Hồi lâu sau, hắn hỏi:
"Ngươi định bày tỏ như ta sao?"
"Thôi bỏ đi, nhìn ngươi là ta đã biết kết quả của mình rồi."
Thương Hàn Lăng nói,
"Nếu nàng thực sự thích ta, dù ta có nói hay không, nàng cũng sẽ thích. Nếu nàng không thích..."
Nói đến đây, hắn lại thở dài.
"Ngươi và ta không giống nhau. Ta nợ thế gian này quá nhiều, ta lại càng nợ Huyền Sương và Hàn Thiển,"
Thương Hàn Lăng nói,
"Đối với ta, có thể sống lại một lần nữa, giành lại tất cả những gì đã mất, thế là đủ rồi. Dù cũng có lúc bực bội vì vận may của hắn, nhưng ta càng không nỡ vì tư tình của mình mà hủy đi tất cả những gì chúng ta đã vất vả xây dựng."
Nghĩ nghĩ, hắn lại nói thêm:
"Ngươi vẫn nên mau chóng tu luyện đi. Sau này lên được Kim Đan kỳ, chúng ta cùng nhau tìm hắn đánh thêm vài trận nữa."
---
Bên kia, Ngu Nhược Khanh đuổi theo Hàn Thiển.
Không biết là do tâm trạng hắn không tốt hay cố ý, mà đến khi nàng bắt kịp được hắn, cả hai đã gần đến bên ngoài Bách Trượng Phong.
"Ngươi chạy nhanh như vậy làm gì?"
Vừa đáp xuống, nàng không nhịn được hỏi.
Hàn Thiển cuối cùng cũng dừng lại, vừa lúc nàng đáp xuống kiếm của hắn, khiến hắn không tự chủ mà lùi về phía sau một bước.
Lần này, sau lưng hắn thực sự không còn đường lui nữa.
"Ngươi tránh ta làm gì?"
Ngu Nhược Khanh khó hiểu hỏi.
Hay đây chỉ là ảo giác của riêng hắn?
Hàn Thiển rũ mắt xuống, giọng nói trầm thấp:
"Ngươi thương hại ta sao?"
Lời của nàng khiến Hàn Thiển bất giác nhớ lại những gì Tô Cảnh Trạch nói lúc ban ngày. ... Nàng thực sự có thể động tâm với hắn sao?
Hàn Thiển tránh ánh mắt nàng.
Ngu Nhược Khanh sững sờ.
Nàng ngước lên nhìn hắn, phát hiện y phục của hắn tuy có chút xộc xệch, nhưng thương tích trên người có vẻ đã lành lại. Chỉ có một vết sẹo xanh dài nơi gò má, vết thương hòa vào làn da, không có dấu hiệu khôi phục, trông có chút đáng sợ.
Ngu Nhược Khanh bước lên một bước, định tiến lại gần hơn để nhìn rõ vết thương của hắn, nhưng không ngờ Hàn Thiển lại lùi về phía sau một bước nữa.
Rõ ràng là kiếm của mình, thế mà lại bị ép đến góc thế
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền