Chương 494: Ngọt
Ngoại trừ Hàn Thiển, ba sư huynh còn lại đều đã giải quyết được khúc mắc trong lòng, tìm được con đường riêng của mình.
[Ký chủ, sau khi ngươi và Hàn Thiển thổ lộ tình cảm, tiến độ nhiệm vụ đã tăng lên tám phần.] Hệ thống kinh ngạc đến mức không kiềm được mà thốt lên, [Tại sao lại tăng nhanh đến vậy?]
Ngu Nhược Khanh lập tức hiểu ra.
Nó gần như đã ẩn thân suốt một thời gian dài, tại sao ký chủ vẫn còn ghét bỏ nó?
Còn chưa đợi hệ thống trả lời, nó đã nghe nàng hỏi tiếp:
"Mà này, khi nào ngươi mới biến mất vậy?"
Dù vậy, hệ thống vẫn làm tròn bổn phận, mở giao diện nhiệm vụ ra xem xét. Không nhìn thì thôi, vừa nhìn xong nó lập tức hoảng hốt.
Uất ức!
Ngu Nhược Khanh khẽ hừ một tiếng, thực ra trong lòng lại rất hưởng thụ những lời hắn nói.
Không biết tại sao, nhưng Hàn Thiển luôn có thể nói đúng điều nàng muốn nghe.
Nàng thầm cảm khái với hệ thống:
"Không ngờ yêu đương lại tuyệt đến thế, ngay cả cưỡi kiếm phi hành cũng thấy hạnh phúc."
Sau khi cơn ngượng ngùng dần lắng xuống, ánh mắt nàng lướt qua vết sẹo xanh trên mặt hắn, lúc này mới nhớ ra phải quan tâm đến thương thế của hắn.
"Chúng ta mau về động phủ của huynh, ta giúp huynh xử lý vết thương."
Ngu Nhược Khanh lo lắng nói,
"Không để lại sẹo chứ? Nếu không thì chẳng còn đẹp nữa rồi."
Hàn Thiển nhìn khuôn mặt hơi ửng đỏ của nàng, liền biết nàng lại đang xấu hổ.
Nghĩ vậy, Hàn Thiển lập tức thúc giục kiếm dưới chân, nhanh chóng trở về động phủ.
Tim Hàn Thiển bất giác đập mạnh một nhịp. Trước nay hắn chưa từng quan tâm đến diện mạo của mình, nhưng giờ nghe nàng nói như vậy, hắn lại có chút để ý.
Hắn không ngờ nàng cũng chú trọng ngoại hình đến thế. Dù thế nào đi nữa, dáng vẻ của hắn cũng không thể sánh với Thương Hàn Lăng. Nếu để lại sẹo... chẳng phải sẽ càng thêm bất lợi sao?
Hắn cảm thấy dáng vẻ này của nàng thật sự đáng yêu.
Bình thường nàng lúc nào cũng mạnh mẽ và tỏa sáng rực rỡ, rất có phong thái của một đại tỷ. Nhưng khi ngượng ngùng lại giống như một chú mèo con, toàn nói những lời trái ngược với lòng mình, nhìn thì có vẻ hung dữ nhưng thật ra chẳng hề giương móng vuốt ra chút nào.
Kiếm vừa động, Ngu Nhược Khanh không kịp đứng vững, liền bị Hàn Thiển ôm lấy. Nàng ngẩng đầu nhìn hắn, cực kỳ hoài nghi hắn cố ý, nhưng khi thấy gương mặt thanh đạm chính trực của hắn, lại cảm thấy có lẽ bản thân đã nghĩ quá nhiều.
Ngoại trừ lúc đầu còn chút xấu hổ, nàng thật ra rất thích cảm giác được Hàn Thiển ôm như thế này.
Nghĩ đến việc trước đây dù nàng có cố gắng thế nào cũng không thể lay chuyển bức tường băng của Hàn Thiển, vậy mà bây giờ hắn lại chủ động tiếp cận nàng, ôm lấy nàng, trong lòng Ngu Nhược Khanh không khỏi dâng lên từng đợt gợn sóng ngọt ngào.
Đối với hắn, nàng vừa là đồng đội đáng tin cậy, vừa là ân nhân đã cứu cả bốn sư huynh đệ bọn họ, cũng là tiểu cô nương được Xích Luyện Phong bảo vệ mà trưởng thành. Bây giờ, nàng lại trở thành người mà hắn có thể kề vai sát cánh cả đời.
Hàn Thiển thực sự muốn nâng niu nàng đến mức không biết phải bắt đầu từ đâu, chỉ hận không thể mang cả thế giới đặt trước mặt nàng.
"Ta cũng cảm thấy sư muội còn trẻ, không cần vội thành thân."
Hắn cười nhẹ,
"Ba cõi rộng lớn, chúng ta vẫn còn vô tận năm tháng, hiện tại ta chỉ muốn cùng muội ngắm nhìn hết thảy thế gian."
Dù
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền