Chương 517: Ngoại Truyện Hiện Đại 5
Đúng lúc này, Ngu Nhược Khanh lại nhận được tin nhắn trên WeChat.
[Tô Cảnh Trạch: Học muội ra ngoài chưa? Anh đến hơi sớm, có cần anh qua đón em không?]
Ngu Nhược Khanh lập tức trả lời: [Em ra khỏi nội thành rồi, còn mười phút nữa là tới. ]
Ngu Nhược Khanh đặt điện thoại xuống, có chút ngượng ngùng:
"Tổ phim trước đây mời em đi ăn, đạo diễn và nhà sản xuất đều sẽ có mặt, em..."
Hàn Thiển đã hiểu ngay, liền hỏi:
"Tiệc ở đâu? Anh đưa em đến đó."
"Như vậy có làm lỡ việc của anh không?"
Ngu Nhược Khanh càng cảm thấy áy náy hơn.
Cô biết khoảng thời gian Hàn Thiển ở trong nước sẽ rất bận rộn, anh đã dành ra nửa ngày cho cô, vậy mà không chỉ không được đi dạo phố đàng hoàng, mà còn phải mất thêm thời gian đưa cô đi đường vòng.
"Không đâu, lần này anh trở về cũng muốn xem thành phố B đã phát triển thế nào rồi."
Hàn Thiển nói.
"Đi từ nội thành ra ngoại ô cũng giúp anh hiểu rõ tình hình giao thông hơn."
Ngu Nhược Khanh bật cười vì câu nói của anh.
Bữa tiệc được tổ chức tại một câu lạc bộ tư nhân ở ngoại ô, rất gần phim trường nhưng lại cách xa khu vực họ đang ở. Nếu gặp tắc đường, có thể phải mất đến hai tiếng để lái xe đến đó.
May mắn là trên đường không bị kẹt xe, Hàn Thiển chỉ mất hơn một tiếng đã ra khỏi trung tâm thành phố. Ở ngoại ô, việc lái xe càng trở nên dễ dàng hơn.
Mười lăm phút sau, Hàn Thiển lái xe vào con đường thẳng cuối cùng theo hướng dẫn của bản đồ.
Ngu Nhược Khanh thấy xe dừng lại liền mở cửa bước xuống.
Từ xa, Ngu Nhược Khanh đã nhìn thấy một bóng dáng cao gầy đứng trên bậc thềm, chính là Tô Cảnh Trạch.
Tô Cảnh Trạch nở nụ cười ôn hòa, vừa đi xuống hai bậc thang, ánh mắt chợt lướt qua bên kia xe, chỗ ghế lái cũng có người bước xuống.
Hàn Thiển khoác trên mình bộ vest đen sắc sảo, khuôn mặt lạnh lùng điển trai, dáng vẻ cẩn trọng từ đầu đến chân, ngay cả cổ áo sơ mi cũng cài kín tận đến cúc trên cùng.
"Học trưởng, để anh đợi lâu rồi nhỉ?"
Ngu Nhược Khanh ngượng ngùng nói.
"Em cứ tưởng mười phút là đủ, ai ngờ bị kẹt hai lượt đèn đỏ."
"Anh cũng vừa mới ra thôi."
Tô Cảnh Trạch cười ôn hòa, ánh mắt lướt qua Hàn Thiển đứng phía sau cô, chậm rãi hỏi:
"Vị này là..."
"À, đây là bạn em, lúc nhỏ bọn em là hàng xóm, quen nhau nhiều năm rồi."
Ngu Nhược Khanh giải thích.
Hàn Thiển nhẹ nhàng đính chính:
"Thanh mai trúc mã."
Ngay cả Ngu Nhược Khanh cũng cảm thấy bầu không khí có chút kỳ lạ, nhưng hai người kia lại tỏ ra vô cùng lịch thiệp, khiến cô không khỏi có cảm giác như chính mình mới là người nghĩ nhiều.
Hai người đàn ông mang tâm tư riêng bắt tay nhau một cái.
Hai người chạm mắt nhau, bước chân của Tô Cảnh Trạch trên bậc thềm chậm lại một nhịp. Sau đó, anh ấy thu hồi ánh mắt, khẽ mỉm cười với Ngu Nhược Khanh.
Khí chất cấm dục và xa cách ấy đối lập hoàn toàn với phong cách ôn hòa mà Tô Cảnh Trạch đang toát ra. Vốn dĩ, Tô Cảnh Trạch đã mang dáng vẻ thư sinh nho nhã, mặt mày sáng sủa tuấn tú, bộ trang phục này càng khiến anh ấy toát lên khí chất quý công tử lịch thiệp, tao nhã, làm người ta không thể rời mắt.
"Những người khác còn chưa tới, em cứ ngồi trong xe đợi thêm một lát đi."
Hàn Thiển xoay người, dịu dàng nói:
"Dù sao, bây giờ em cũng là nghệ sĩ rồi."
Cô mới vào nghề chưa
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền