ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 57: Ta Sẽ Giám Sát Ngươi

Dưới sự đỡ đần của Lục Nguyên Châu, Tô Cảnh Trạch chậm rãi ngồi xuống. Hắn nhẹ nhàng nói:

"Lục sư đệ, có thể để ta 'nhìn' qua khuôn mặt của đệ không?"

Lục Nguyên Châu gật đầu, rồi ngoan ngoãn ngồi xổm bên cạnh hắn.

Tô Cảnh Trạch đưa tay ra, các ngón tay nhẹ nhàng lướt qua từng đường nét khuôn mặt của Lục Nguyên Châu.

Cảm giác ấy khiến hình dáng của thanh niên trước mặt hiện lên rõ ràng trong tâm trí hắn. Luồng năng lượng đỏ mờ nhạt vẽ nên từng đường nét chân mày, đôi mắt và sống mũi của Lục Nguyên Châu.

"Quả thực là một nhân tài xuất chúng."

Tô Cảnh Trạch buông tay, giọng dịu dàng khen ngợi.

"Wow, sư huynh thật sự biết đệ trông ra sao ư?"

Lục Nguyên Châu kinh ngạc nói, ánh mắt đầy cảm thán.

"Thật kỳ diệu."

Không giải thích thêm, Tô Cảnh Trạch chỉ nhẹ gật đầu:

"Khi không thấy được ánh sáng, con tim tự khắc trở nên sáng tỏ hơn."

Lúc này, Ngu Nhược Khanh cũng ngồi xuống, tò mò nói:

"Vậy ra sư huynh còn chưa biết ta trông thế nào sao? Sao huynh chưa từng bảo ta làm như vậy nhỉ?"

Tô Cảnh Trạch ở trong lòng buông tiếng thở dài, khó mà nói cái gì.

Với thiên phú trời cho, Lục Nguyên Châu nhanh chóng chiếm được sự tin cậy từ Tô Cảnh Trạch – người vốn đã không giao lưu với thế giới bên ngoài suốt mười hai năm.

Trước kia hắn xem qua thật nhiều, sư tỷ say mê tu luyện như vậy, đóa hoa cao lãnh đều có tâm hồn ngây thơ không để ý gì. Cuối cùng, trong vô số tiểu thuyết, họ thường bị các nhân vật chính "nhân cơ hội" mà thu phục.

Chỉ cần nghĩ đến khả năng sau này có kẻ lợi dụng tính cách không để tâm khác biệt giới tính của sư tỷ để chiếm lợi hoặc lừa gạt nàng, nắm đấm của Lục Nguyên Châu đã siết chặt lại.

— Sư tỷ của hắn phải luôn ở trên đỉnh cao vời vợi, ngạo nghễ nhìn xuống quần hùng, mãi mãi kiêu hãnh, lạnh lùng. Những kẻ khác, ngay cả tư cách chạm đến vạt áo nàng cũng không xứng!

Cùng lúc ấy, ánh mắt lo lắng đến mức "như một bà mẹ" của Hắc Tu Viễn mỗi lần càm ràm, làm máu nàng như sôi lên. Trong thoáng chốc, nàng tưởng như mình lại rơi vào "bóng tối" của những lần bị sư huynh răn dạy liên miên.

Lục Nguyên Châu càng là nghĩ sao nói vậy, hắn nhọc lòng mà nói,

"Sư tỷ, sao ngươi có thể như thế được? Ngươi không thể chỉ chú tâm tu luyện mãi được, trong lòng còn phải nghĩ đến những cái khác như trang điểm nữa."

Ý nghĩ ấy chưa nguôi, Lục Nguyên Châu đã thấy tai mình đau nhói khi bị Ngu Nhược Khanh vặn tai lôi lên.

"Ai da! Ai da! Sư tỷ, sao tự nhiên tỷ nhéo tai đệ vậy?"

Lục Nguyên Châu kêu la, vừa lấy tay ôm tai, vừa nhăn mặt.

Ngu Nhược Khanh sực nhớ ra sự khác biệt giữa nam và nữ. Đắm chìm trong việc tu hành nhiều năm khiến nàng hoàn toàn quên mất điều này. Nàng gãi đầu, nói:

"Là lỗi của ta. Được rồi, bắt đầu luyện tập thôi."

Thấy thái độ vô tâm của nàng, cả hai nam nhân chỉ biết thở dài bất lực.

Hắn trốn ra sau Tô Cảnh Trạch, tay bám vào vai hắn, ai oán nói:

"Sư huynh, huynh nói gì đi chứ! Huynh lớn tuổi nhất mà, quản sư tỷ giúp đệ một chút!"

Tô Cảnh Trạch vốn định lên tiếng can ngăn. Nhưng vừa nghe thấy mình bị gọi là "lớn tuổi nhất," lời đã ra tới miệng lại đổi hướng:

"Ngươi nghĩ sao?"

Nàng trầm giọng, không dám trút giận lên Tô Cảnh Trạch nên dồn hết lên người Lục Nguyên Châu."Ta nghi ngờ ngươi mãi chẳng đột phá được bình cảnh là vì suy

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip