Chương 95: Tại Sao
Hôm qua, hắn đã đem ba quả linh hỏa quả mà Ngu Nhược Khanh và hai người kia đưa cho mình dâng lên sư tôn. Trong đó có một quả đặc biệt đỏ tươi, là quả mà Ngu Nhược Khanh đã chọn riêng cho hắn.
Dạo gần đây, tất cả những vật phẩm mà Lục Nguyên Châu và Ngu Nhược Khanh đưa cho hắn, Thương Hàn Lăng đều không nỡ dùng, toàn bộ đều cung kính dâng lên cho sư tôn. Hắn luôn trân trọng những thứ mình dâng lên, sư tôn sao có thể tùy tiện ban phát cho người khác được?
Thương Hàn Lăng tự nhủ với bản thân, hắn nhất định phải cố gắng tu luyện, trở nên mạnh hơn cả Lương Khang. Khi đó, sư tôn hẳn cũng sẽ đối xử tốt với hắn như cách người đã ưu ái Lương Khang.
Nhưng khi bị hắn nhìn như vậy, Lương Khang lại có cảm giác như bị một con rắn độc theo dõi, sống lưng lạnh toát.
Từ trước đến nay, Thương Hàn Lăng chưa từng chống đối trực diện như vậy, Lương Khang không ngờ ánh mắt của hắn lại có thể đáng sợ đến thế.
Thương Hàn Lăng im lặng nhìn chằm chằm Lương Khang. Hắn không biết hôm nay Thương Hàn Lăng bị làm sao, lại tự mình lao đến chịu nhục, nhưng chuyện đó chẳng hề quan trọng.
"Ngươi phát điên gì vậy?"
Lương Khang cau mày, cố gắng tỏ ra bình tĩnh,
"Mỗi đợt phát xuống tám quả linh hỏa, sư tôn đương nhiên sẽ ưu tiên mấy đệ tử đắc ý của người, không có phần của ngươi chẳng phải là chuyện bình thường sao? Một tên yêu nghiệt hạ tiện như ngươi mà cũng xứng đáng ăn linh quả của Huyền Sương Tiên Tông?"
"Ta không nói đến những quả đó."
Giọng Thương Hàn Lăng như bị đóng băng,
"Ta đang hỏi quả trong tay ngươi, ngươi lấy từ đâu?"
"Quả này à?"
Lương Khang liếc nhìn linh quả trên tay, đã bị hắn ăn mất một nửa, thản nhiên nói:
"Sáng nay ta vào chính điện diện kiến sư tôn, vừa vặn thấy nó ở bên cạnh người. Ta tiện miệng hỏi một câu, sư tôn liền ban thưởng cho ta, có gì sao?"
Mà quả này lại giống hệt quả mà Lương Khang đang cầm trên tay.
Thương Hàn Lăng đứng lặng, ánh mắt khẽ dao động, môi mấp máy, thì thào nói:
"Không thể nào."
Hắn từng có khoảng thời gian chẳng có gì trong tay, cũng không giỏi ăn nói, chỉ có thể im lặng nhìn Lương Khang cùng những người khác dâng tặng bảo vật nịnh bợ, chọc cười sư tôn, mỗi lần như vậy đều khiến người cười vui vẻ.
Lương Khang nhìn thấy dáng vẻ chấn động và tổn thương của Thương Hàn Lăng, trong lòng cảm thấy thú vị. Huống hồ, bao nhiêu sư đệ ở đây đều đã chứng kiến hắn vừa bị Thương Hàn Lăng làm cho sợ hãi. Đã mất mặt như vậy, đương nhiên hắn phải tìm cách lấy lại thể diện.
Hắn cố ý lắc quả linh hỏa trước mặt Thương Hàn Lăng, động tác chẳng khác gì trêu đùa một con chó.
"Ngươi muốn nó đến vậy sao?"
Hắn giơ cao quả linh hỏa đã bị ăn nham nhở, lắc lư trong tay, cười nói,
"Ngươi với ta đều là sư huynh đệ, nếu sư đệ muốn, sư huynh nào có lý do không cho? Lại đây lấy đi."
Thế mà Thương Hàn Lăng, kẻ trước nay kiêu ngạo lạnh lùng lại thật sự bước tới, thậm chí chẳng thèm để tâm quả linh hỏa đã bị ăn dở, đưa tay ra đón lấy.
Lương Khang lập tức cảm thấy càng thú vị hơn, hắn rụt tay lại, lùi một bước, đứng cao hơn một bậc thềm.
"Đã nói rồi, tôn ti có trên dưới, sư đệ không biết quy củ sao?"
Hắn cười nhạt,"Quỳ xuống."
Qua một lúc lâu, hắn chậm rãi quỳ xuống.
Thương Hàn Lăng không dám tin mà ngước lên, sát ý trong mắt cuộn trào như sóng dữ ập
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền