Chương 85: Ba mà tận
"Chỉ có một mình hắn?"
"Đồng chí, người cũng không phải không biết tình hình con đường này. Hắn về chờ một lát thì trời mưa, trong tiệm không có khách nên mới về nhà lấy chút đồ."
Nói đoạn, Trương Thuật Đồng đột nhiên giật nhẹ vạt áo mưa của y.
Một người đàn bà nhuộm tóc vàng đang nằm nghiêng trên ghế dài chơi trò dò mìn, nghe thấy động tĩnh thì đứng dậy. Lời còn chưa kịp thốt ra, lão Tống đã giành nói trước:
"... Mua chút đồ ăn cho đứa nhỏ..."
Lúc này, Tống Nam Sơn cũng phát hiện ra điều gì đó. Mặt hắn dán sát vào mặt kính, hai tay dựng lên như mái lều che mưa để nhìn vào bên trong rõ hơn.
Nào chỉ là sơ hở.
"Cho nên?" Tống Nam Sơn đột nhiên cảm thấy có chút tâm phiền ý loạn.
"Ta vừa tìm một vòng, hẳn là chiếc này. Trên xe không có người, nhưng không xác định là của nhà nào."
"Ngươi không cần để ý ta thuộc bộ phận nào, bây giờ là đang hỏi chuyện của ngươi. Ngươi xác định hắn ở trong tiệm không hề ra ngoài?"
Ngay cả xưng hô cũng vô thức thay đổi.
"Nhưng nếu như họ coi trọng thì sao?"
Lão Tống giống như đang nghĩ đến một loại hình ảnh xấu xa nào đó.
"Từng người còn dám cười trên nỗi đau của người khác đúng không? Tối nay bắt bọn hắn về để ta xem còn cười nổi nữa không."
Lão Tống trừng mắt, nói đoạn liền muốn đi vào trong tiệm tạp hóa nhỏ.
"Dù sao cũng chỉ có hai cửa hàng này, lần lượt hỏi một chút là được."
"Ngươi nói vậy có bằng chứng gì?"
Trương Thuật Đồng nhìn theo hướng chiếc xe tải phía sau. Vị trí dừng xe nằm ngay giữa hai cửa hàng, một bên là quán ăn nhanh, bên còn lại là tiệm tạp hóa.
Thời đại này vẫn có người để đao, dao găm hay côn trên xe. Trương Thuật Đồng không trông mong dùng chúng để định tội, nhưng ít nhất y muốn nắm rõ "trình độ vũ trang" của đối phương.
"Ta vừa nghĩ đến một vấn đề."
"Ta đi tìm chỗ mua bao giấy, ngươi chờ một chút."
Một rương nước khoáng được mở ra, thùng giấy vốn dùng để chứa rượu trắng, bên trên bày mấy vật thể hình trụ. Trương Thuật Đồng tập trung nhìn kỹ, đó là lạp xưởng hun khói.
Người đàn bà còn đang ngơ ngác không hiểu gì, lão Tống lại buông một câu xin lỗi rồi trầm mặt đi ra ngoài.
"Giám sát cái gì? Buổi chiều ta vẫn luôn ở trong tiệm..."
Người nọ thử thăm dò hỏi:
"Ngươi là người của ban quản lý đường phố?"
"Vậy ta thắc mắc, lạp xưởng hun khói trong xe ngươi là thế nào? Bảo là làm đồ ăn vặt thì thôi đi, thế còn đống gạch kia? Cả hai chuyện đều trùng khớp thì còn lời gì để nói? Cái gì? Dùng để chèn đồ sao?"
Trương Thuật Đồng đang định nói gì đó, Tống Nam Sơn đã lôi kéo y đi về hướng chiếc xe.
"Quán cá họ Hồ đóng cửa rồi, đi đến cửa hàng quần áo nhưng thu hoạch chẳng đáng là bao."
Trương Thuật Đồng kể lại chuyện của mẹ con Lý Nghệ Bằng một lượt.
Trương Thuật Đồng đưa áo mưa cho y. Lão Tống xé lớp nilon ra, khoác đại lên người rồi ma quyền sát chưởng.
"Tại sao chúng ta lại nhìn thấy chiếc xe khách nhỏ kia?"
Trương Thuật Đồng nhắm mắt lại rồi mở ra, hồi tưởng lại con đường bọn họ vừa đi qua.
"Tìm nhầm xe rồi."
Chiếc Ford Focus khẽ rùng mình, Trương Thuật Đồng tiếp tục nói:
"Hắn lúc ấy lái xe đi làm gì, mấy giờ ra khỏi cửa?"
"Nhưng xe trên đường ta đã tìm sạch rồi, chỉ có duy nhất chiếc xe khách nhỏ này. Cũng có thể ngay từ đầu chúng ta đã nghĩ sai, đối phương căn bản không
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền